Chương 92: Ngoại truyện 4 - Xin chào, bà Thẩm

Dịch & chỉnh sửa: sxdnp

Cô đã luôn nghĩ rằng, người đàn ông tên Thẩm Hi vẫn còn quá trẻ so với mình, nhưng hôm nay, cuối cùng anh lại cầu hôn cô.

Bầu trời xanh thẳm, những đám mây trắng như bông kẹo nhẹ nhàng trôi lơ lửng. Mặc dù là tháng sáu, nhưng ánh nắng không hề gay gắt, ngược lại, lại ấm áp đến lạ, không khí tràn đầy hương hoa tươi mát.

Tằng Phan nhìn người con trai đang quỳ trước mặt mình, đầu óc bỗng chốc trống rỗng.

Anh còn chưa đầy 22 tuổi.

Sao lại vội vàng cầu hôn như thế?

Có phải vì cô bắt được bó hoa cưới nên cảm thấy như cô cũng đang muốn lấy chồng?

Tằng Phan vẫn còn ngỡ ngàng, trong khi người con trak quỳ trên mặt đất đã nghiêm túc lấy chiếc nhẫn đính hôn mà anh đã giữ gìn suốt bao lâu trong túi.

Chiếc hộp được mở ra.

Một viên kim cương đỏ rực rỡ, lấp lánh dưới ánh nắng.

Màu đỏ nồng nàn, tuyệt đẹp, như máu của một người tình, đầy nhiệt huyết và khát vọng chiếm hữu mãnh liệt.

Trái tim Tằng Phan đập thình thịch.

Đây là một lời cầu hôn mà cô chưa bao giờ chuẩn bị sẵn.

Thẩm Hi giấu rất kỹ.

Nhưng lại cũng đủ để khiến cô ngạc nhiên đến mức không thể tin nổi.

Mặc dù cô luôn tỏ ra mạnh mẽ và quyết đoán bên ngoài, Thẩm Hi vẫn luôn biết cách bảo vệ trái tim thiếu nữ mong manh của cô.

Thực ra, nhìn bề ngoài, hai người họ có vẻ là những đối thủ ngang sức ngang tài, thậm chí nhiều khi là cô phải chịu đựng sự chiếm hữu của Thẩm Hi.

Nhưng thật sự không phải vậy.

Thẩm Hi luôn mạnh mẽ, âm thầm xâm nhập vào cuộc sống của cô, dù anh ít nói, nhưng lại thổi vào cuộc sống nhàm chán của cô nhiều sắc màu.

Cô từng nghĩ rằng mình không cần tình yêu, từng nghĩ rằng hôn nhân vì mục đích thương mại sẽ phù hợp với mình, từng nghĩ rằng sự nghiệp là điều quan trọng nhất trong đời.

Nhưng Thẩm Hi lại dùng hành động chứng minh rằng, tất cả những suy nghĩ đó đều sai.

Dù cô có một gia sản hàng tỷ cần kế thừa, dù có vô số nhân viên đang trông chờ vào mỗi quyết định của cô, cô vẫn không cần phải quá kiềm chế.

Cô có thể sống như một cô gái bình thường.

Ánh nắng ấm áp chiếu lên người, trong lòng cô cũng cảm thấy ấm áp, nhìn chàng trai trước mặt đang nghiêm túc giơ chiếc nhẫn cầu hôn lên, cô không kìm được, nhẹ nhàng gọi tên anh.

"Thẩm Hi…"

Anh ngước mắt lên.

Ánh nắng chiếu vào mắt anh, tạo ra một làn sóng ánh sáng mềm mại.

Anh cứ thế nhìn thẳng vào cô.

Cô ấy đang ôm một bó hoa hồng rực rỡ, mặc chiếc váy cô dâu đẹp đẽ.

Chiếc váy quây một vai, tạo dáng bút chì, lộ ra làn da cổ trắng mịn, chiếc cổ thon thả, xương quai xanh tinh tế hoàn toàn lộ ra.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!