Chương 5: “còn thiếu TOP, đi rừng, ADC, SP, quản lý của đội……….”

Câu lạc bộ thế nào mà lại thay đổi nhiều như vậy, chưa từng có thể loại như này, đây là một vấn đề lớn.

Mặc dù Tằng Phan chưa đề cập đến lĩnh vực thể thao điện tử, nhưng cô lại xem trọng vào đầu tư.

Vì thế tầm nhìn tự nhiên xuất hiện.

Hơn nữa có tập đoàn Vạn Đằng làm chỗ dựa vững chắc, sự việc càng thuyết phục.

Cũng không thể xem là thuyết phục hoàn toàn, bởi vì còn có một chuyện quan trọng hơn mà cô phải làm, đó chính là —

Câu lạc bộ của cô………..

Không! Có! Người!

Đúng vậy, hiện tại, ngoại trừ Thẩm Hi là trung đơn tìm được bên ngoài, câu lạc bộ bọn họ vẫn đang thiếu các thành viên chủ lực như đánh TOP (đường trên), jungle (đi rừng), ADC cùng SP, quản lý đội, người phân tích số liệu, nhân viên hậu cần……….

Tằng Phan: "………………."

Cố tình mặc kệ, vấn đề nhân sự này tương đối khó giải quyết.

Tằng Phan nhìn đống tư liệu nằm lộn xộn trên bàn, cảm thấy bản thân cũng đâu phải là ngốc!

Tuy rằng là đầu tư vào trò chơi, nhưng lại có thể khiến Tằng Phan toàn tâm toàn ý làm việc.

Lệch lạc một chút cũng khiến ước mơ của bọn họ tan biến.

Đừng nghĩ cô chân ráo chân ướt bước vào vòng luẩn quẩn này mà cái gì cũng không biết, ZGA giải tán, Nguyệt thần vì tay bị thương và bất lợi của trận đấu quả thật là một nguyên nhân, nhưng vì phần lớn các nhà đầu tư đều do dự và không chắc chắn.

Thế giới thể thao điện tử bây giờ chính là một cái động không đáy, không có đại chúng duy trì, bao nhiêu tiền đưa vào đều biến thành bọt nước.

Cũng may, cô cũng chỉ còn lại tiền.

╮(╯_╰)╭

Huống hồ, cô có sự tin tưởng.

Có lẽ một năm, hai năm, năm năm hay thậm chí là mười năm sau, một ngày nào đó, ngành công nghệ này sẽ như chưa từng bị phản đối giống như giải thi đấu thể thao vận động, đi vào tầm nhìn của người dân.

Hoàn cảnh khó khăn hiện tại chẳng qua chỉ là nhất thời.

Mà cô lại nguyện ý làm cọng rơm cứu mạng bọn họ.

Đồng thời thành tích của bọn họ, cũng liền biến thành của cô.

Tin tưởng như vậy, đám người kia sẽ chỉ ở sau lưng cô mà xì xào bàn tán rằng cô là người dựa vào phúc phận của bậc cha chú mới có được thành tựu hôm nay, nhắm mắt làm ngơ cái miệng của bọn họ.

Tằng Phan cầm điện thoại giơ lên trước mắt, mở wechat của Thẩm Hi.

Trong vòng bạn bè, cô nghĩ, anh chẳng là ai so với anh thì càng thân thiết, anh cần đội ngũ như nào, đồng đội ra sao……..Wechat vang lên, Thẩm Hi vừa chơi xong một ván trò chơi.

Tốc độ mạng vpn có hơi chậm, anh còn đang bận phân loại đồng đội chơi dở. Đồng đội không thể cho, cố tình đợi Thẩm Hi lên cấp, tuy rằng chỉ thắng một lần, nhưng công bằng mà thô tục cũng có một chút, toàn bộ đều là chơi công bằng.

Thẩm Hi mệt mỏi hít một hơi thuốc lá, thành tích trận đấu cũng lười xem, không bình tĩnh rời trò chơi.

Anh tùy tiện cầm lấy điện thoại, không thèm nhìn ai gọi đến liền bắt máy: "A lô."

"Thẩm Hi, chúng ta gặp nhau đi." Tiếng ồn ở đầu dây điện thoại bên kia nghe có chút sai lệch.

Thẩm Hi hoàn toàn không nghe ra là ai gọi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!