Chương 49: Ghi lỗi một lần, trừ 2 điểm.

Dịch & chỉnh sửa: sxdnp

Nhị Bàn vừa rưng rưng nước mắt vừa ngáp dài, mơ mơ màng màng mở cửa bếp.

Nhưng vừa nhìn thấy bóng dáng đang cúi người lấy đồ trước tủ lạnh, cậu giật mình nhảy dựng lên.

Phản ứng lại được là ai, cậu ta mới thở phào một hơi dài.

"Ôi trời, Thẩm Hi, sao cậu dậy sớm thế? Tôi còn tưởng là ai cơ chứ!"

Thẩm Hi tay vẫn đang cầm hộp sữa.

Nghe vậy, anh lười biếng nhướn mắt nhìn thoáng qua, hoàn toàn không có ý định đáp lại Nhị Bàn.

Thẩm Hi vừa quay đầu, Nhị Bàn mới nhìn rõ dáng vẻ của anh.

Cằm cậu ta như muốn rớt xuống đất.

"Đêm qua cậu đi trộm quặng à? Quầng thâm mắt cậu sắp kéo lê xuống đất rồi đấy!!!"

Lúc này, Thẩm Hi mới uể oải liếc cậu ta một cái, ánh mắt dừng lại một chút ở quầng thâm dưới mắt của Nhị Bàn.

Nhị Bàn thì không để ý đến ánh mắt của Thẩm Hi.

Cậu ta nhìn chằm chằm vào quầng thâm mắt của Thẩm Hi hai giây, như thể chợt hiểu ra điều gì đó.

Đột nhiên đẩy mạnh cửa bếp, bóng dáng mũm mĩm trở nên linh hoạt bất ngờ, thoáng cái đã biến mất khỏi tầm mắt của Thẩm Hi.

Thẩm Hi: "…"

Anh chậm rãi mở nắp chai sữa, vừa uống vừa hờ hững nghĩ: Đây là… lên cơn à?

Thẩm Hi ngửa đầu uống một ngụm sữa, nhưng ngay lúc sữa vừa chạm vào môi, một tiếng hét thảm thiết vang dội, đủ để đánh thức cả căn cứ, đột ngột vang lên.

Tay Thẩm Hi run một cái.

Sữa suýt chút nữa đổ hết lên người.

Cậu mím môi, không uống tiếp nữa, cầm theo chai sữa cuối cùng đi thẳng vào phòng huấn luyện.

Vừa bước vào, cậu đã thấy bóng lưng Nhị Bàn tràn đầy u sầu.

Bóng dáng mũm mĩm của Hai Béo u sầu đến mức ai nhìn thấy cũng đau lòng, ai nghe thấy cũng rơi lệ.

Nhưng, Thẩm Hi không nằm trong số đó.

Cậu ung dung bước ngang qua Hai Béo đang ôm thùng rác thất thần, rồi ngồi xuống trước bàn máy tính một cách vô cùng thản nhiên.

Vừa mới ngồi xuống, Nhị Bàn bên kia, như chợt bừng tỉnh khỏi nỗi bi thương, lao thẳng tới trước mặt cậu, kích động nắm lấy cổ áo Thẩm Hi mà điên cuồng lắc.

Âm điệu đầy oán hận trong giọng nói của Nhị Bàn như sắp hóa thành thực thể.

"Ôi trời đất ơi, Thẩm Hi, rốt cuộc hôm qua cậu đã làm cái quái gì hả??"

"Tôi còn tưởng cậu tâm trạng không tốt nên thức suốt đêm chơi game, định qua đây thay anh Vu trông chừng xem cậu có lén hút thuốc không!"

"Kết quả thì sao?? Chơi game thì cứ chơi đi, nhưng tại sao cậu không hút thuốc mà lại uống hết sạch chỗ sữa dự trữ của tôi, còn uống cả sữa chua tôi mới mua hôm qua nữa chứ!!"

"Sữa thì có giúp tỉnh táo đâu!!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!