Chương 45: “Ai tranh sủng với tôi!”

Dịch & chỉnh sửa: sxdnp

Âm thanh lạnh lẽo như gió đông, hòa lẫn với cái lạnh của băng tuyết giữa mùa đông khắc nghiệt.

Những fan hâm mộ đang phấn khích lập tức dừng lại động tác của bản thân.

Tất cả mọi người theo bản năng hướng ánh mắt về phía mà Thẩm Hi đang nhìn.

Chạm phải ánh mắt đó là một cô gái mặt đỏ bừng.

Cô gái bị sự chú ý của mọi người làm cho hoảng hốt, nhưng cũng nhận ra hành động vừa rồi của mình không đúng, nên xấu hổ đến rưng rưng nước mắt.

Cảnh tượng một cô gái trẻ mắt đẫm lệ nhìn người khác thật sự khiến lòng người xao xuyến.

Nhưng Thẩm Hi không phải kiểu người như vậy.

Anh hoàn toàn không bị lay chuyển, chỉ lặng lẽ nhìn cô gái.

Sự khó chịu và kiên nhẫn hiện rõ trên gương mặt anh.

Thấy cô gái kia dường như không có ý định xin lỗi, Thẩm Hi càng trở nên bất mãn hơn.

Anh nhíu mày, khóe môi căng thẳng thành một đường thẳng.

Như thể trong giây lát, sẽ có hành động gì đó xảy ra.

Trái tim của các fan hâm mộ đều thót lại.

Họ hoàn toàn quên mất việc điên cuồng chạm vào thần tượng, cũng quên mất hành vi vượt quá giới hạn vừa rồi của bản thân cũng là nguyên nhân khiến Thẩm Hi mất kiên nhẫn.

Phải biết rằng, tính khí của Thẩm Hi luôn rất tệ.

Tuy rằng anh chưa bao giờ biểu hiện ra.

Nhưng, từ thái độ xa lánh và cách đối xử không hề do dự với fan, cũng có thể nhận ra, anh chắc chắn không phải một người sẽ chiều theo ý của họ.

Và cách chơi game hung hăng cũng chứng minh được sự ngỗ nghịch của anh.

Nếu bỏ vào trong tiểu thuyết ngôn tình học đường thì Thẩm Hi sẽ thuộc tuýp người không nói chuyện được thì sẽ động tay, đi học thì ngủ gục, trở thành đại ca trường học.

Một ví dụ điển hình về thiếu niên hư hỏng.

Thôi được rồi, sự thật thì khi Thẩm Hi đi học chính là như vậy.

Vì vậy, người hâm mộ lúc này mới thấy được biểu cảm thiếu kiên nhẫn của anh, thậm chí còn hoài nghi rằng liệu anh có ra tay đánh người hay không.

Dù sao cũng là lỗi của người hâm mộ.

Cô nàng fan kia cũng không muốn lưu lại ấn tượng không tốt về mình trước mặt thần tượng.

Vậy nên, bọn họ đều dồn ánh mắt vào cô nàng, như muốn ép cô ta phải xin lỗi về hành động của mình.

Cô ta bị dọa cho khiếp sợ, đỏ mặt mà cúi đầu: "Xin lỗi anh!"

Nhìn qua thì thái độ rất thành khẩn.

Sắc mặt Thẩm Hi vẫn như cũ, nhàn nhạt nói, giọng của anh không có chút cảm xúc nào: "Cô nên xin lỗi bé trai này."

Ánh mắt anh nhìn đứa nhỏ trong lòng đã bình tĩnh lại, đôi mắt to tò mò nhìn đám đông vây quanh, ánh mắt cũng dịu đi một chút.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!