Dịch & chỉnh sửa: sxdnp
~ Tiểu Hi, là mẹ đây. ~
Nhị Bàn nghĩ quá hay, quá hoàn hảo.
Cậu ta sẽ trở thành người có nhiều fan nhất WKY, đồng thời cũng là người biết rõ nhất tất cả drama và sẽ bước lên con đường đỉnh cao đời người.
Nhưng, bước đầu tiên đã dẫm phải hố.
Ừm, cái bóng khổng lồ đã bán đứng cậu ta.
Thẩm Hi cảnh giác mà thay đổi giao diện điện thoại, xoay người, vừa hay đụng phải đôi mắt sáng lấp lánh của Nhị Bàn.
Lại còn chớp chớp vài cái.
"Cậu đang xem cái gì mà thần bí thế."
Thẩm Hi tắt màn hình rồi đặt điện thoại lên đùi, biểu cảm đờ đẫn, giọng nói thiếu kiên nhẫn: "Có chuyện gì?"
Nhị Bàn tặc lưỡi, vừa giả vờ quan tâm Thẩm Hi, vừa lại sáp lại gần để dòm ngó điện thoại của Thẩm Hi.
"Hahaha, cậu cứ giấu đi, đằng nào tôi chả biết hết."
Tiếng cười ngạo mạn của Nhị Bàn đột ngột dừng lại.
Cậu ta nhìn những quảng cáo khiêu dâm liên tục nhấp nháy trên màn hình điện thoại của Thẩm Hi với vẻ mặt xấu hổ và bối rối, rồi chán nản nhét điện thoại vào túi của Thẩm Hi trước khuôn mặt đen như đít nồi của anh.
Cậu ta cười một cách lúng túng.
"Đàn ông mà, tôi đều hiểu hết."
"Hay là cậu đến chỗ tôi??" Nhị Bàn cố bày ra dáng vẻ chính trực, "E hèm, trao đổi tài nguyên, thật là thú vị."
"Hạnh phúc riêng không tốt bằng hạnh phúc của tất cả mọi người!!" Tư duy của Nhị Bàn tuy ngớ ngẩn nhưng cũng rất có lý.
Vì ấn nhầm một quảng cáo mà Thẩm Hi rơi vào trầm mặc, nhìn quảng cáo hình phụ nữ khỏa thân đang nhấp nháy trên màn hình điện thoại.
Vấn đề đến rồi. Nên để bọn họ nghĩ rằng anh đang xem quảng cáo khiêu dâm, hay để bọn họ biết được rằng anh đang xem 《Dạy bạn vài chiêu theo đuổi người mình thích một cách nhanh chóng, mà người bình thường sẽ không nói với bạn!! Bí mật của đàn ông!!》, cái nào càng đáng tin hơn.
Thẩm Hi nhìn Nhị Bàn đang cười ngượng nghịu trước mặt.
Anh lạnh lùng nhếch lên khóe môi.
Chậc.
Vẫn là đập chết tên mập này đáng tin hơn.
: )
Sau khi Nhị Bàn bị Thẩm Hi đàn áp một cách tàn nhẫn, thì cái đuôi dựng lên vì giành chức vô địch tại giải đấu mùa xuân cuối cùng cũng rụt lại.
Cậu ta chơi game một cách đáng thương, nhưng ánh mắt lại không ngừng quét qua mọi người trong đội với dáng vẻ oán giận.
Phẫn nộ vì Thẩm Hi tàn nhẫn phá hoại, hận đội trưởng vì im lặng không nói, giận Cơ Trưởng vì ngồi yên không can ngăn, ngay cả Vu Thần cũng bởi vì năng lực quản lý kém mà nhận được ánh mắt oán hận của cậu ta.
Vu Thần không chịu nổi nữa, rùng mình, nổi da gà: "Chăm chỉ huấn luyện đi. Giải đấu Mùa Xuân đã kết thúc, chả mấy mà tới giải đấu Mùa Hè? Các cậu dùng cúp vô địch Giải Mùa Xuân làm tấm kim bài miễn tử lâu như vậy rồi, chưa đủ sao? Đặc biệt là cậu!"
Vu Thần dùng ánh mắt hung hăng nhìn Nhị Bàn: "Cậu chỉ là quá nhàn rỗi nên mới có thời gian để diễn kịch! Nếu còn tiếp tục thì mở live đi, kiếm thêm thu nhập!!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!