Chương 3: “KKK của anh đặc biệt lắm sao, người này, QUEEN chúng tôi cần”

Không khí bên trong phòng nghỉ ngưng đọng, các thành viên ZGA không ai nói câu nào.

Dự đoán là sẽ thất bại ở vòng trong.

Nhưng mà con người luôn thấy kỳ tích là hy vọng xa vời, luôn nghĩ nhỡ đâu lại thắng, nhỡ đâu chúng ta lại thành công.

Sự thật luôn luôn tàn khốc.

Cho dù vì giấc mơ mà cố gắng, vì thành công mà phấn đấu, bọn họ vẫn gặp thất bại.

Bọn họ không chỉ không lấy được vinh quang như mùa thứ 2, còn hung hăng vấp ngã ở bên ngoài cánh cửa dẫn đến giải đấu thế giới, thua tại vòng 1-8.

Thất bại thảm hại!!!

Quản lý Vu Thần cúi đầu thở dài một hơi, muốn thay đổi không khí: "Lần sau chúng ta sẽ thắng, đừng ủ rũ như vậy."

Light cắn răng, đập mạnh lên bàn: "Đều do tôi không chú ý, tôi làm mất rồng nhỏ!!"

"Không sao, anh và Bàn gia tôi còn trẻ, trận tiếp theo sẽ đánh cho bọn họ răng rơi đầy đất!!!!"

"Dựa vào cái gì??? Khiêu đại thần sao????"

"Cái quái gì thế? Dựa vào hai bàn tay của quần chúng nhân dân cần cù lao động??? Bàn gia là một người mập hai trăm cân!!!! Độc thân suốt 20 năm nay, tôi chưa từng sợ ai cả!!" Xem thường vị trí phụ trợ của Nhị bàn đều trở mình thành thiên linh cái rồi.

"Hơn nữa, có người nào lái xe mà không bị lật không? ┓(*′-`*)┏"

Nhị bàn cùng máy tính như hợp lại thành một, không khí trong phòng nghỉ sẽ không trầm lắng như vậy, ngồi ở hậu trường, vẫn có thể nghe được tiếng người hâm mộ của SGD ở phía trước đang hoan hô.

Đúng lúc này, Vu Thần nhận được một cuộc gọi.

Nghe không rõ anh ta nói gì, nhưng mọi người trong phòng nghỉ đều thấy sắc mặt khó coi của anh ta.

So với đáy nồi còn đen hơn.

"Tôi……" Vu Thần khó khăn trả lời, nhìn thấy ánh mắt của mấy thiếu niên theo đuổi ước mơ, anh ta không thể nói cho bọn họ biết tin tức này được.

Không nghĩ tới, nhà đầu tư lại tuyệt tình như vậy, nói rút vốn đầu tư là rút……

"ZGA tuyên bố phá sản."

"Câu lạc bộ, giải tán……."

Trong phòng nghỉ, kim rơi cũng có thể nghe thấy tiếng.

Người phản ứng đầu tiên là Nguyệt thần, anh ta cúi đầu, giấu mặt mày trong bóng tối, người khác không nhìn ra tâm tình của anh ta.

Anh ta thở dài một hơi, bất lực.

"Đều do tôi……."

"Câu lạc bộ đã muốn nói chuyện này cho chúng ta, tôi nghĩ lần này nếu chúng ta thắng, chúng ta có thể chặn cơn sóng dữ này……." Nói tới đây, giọng của anh ta  nghẹn ngào,

"Không đúng…….. sẽ không giống với."

Anh ta chật vật đứng lên, nhìn đám anh em xung quanh vì anh ta mà không thể hoàn thành ước mơ, phấn đấu mặc kệ sự khinh bỉ của mọi người, khóe miệng nhếch lên.

Nụ cười vô cùng chua sót.

"Tôi sẽ giải nghệ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!