Chương 2: “Cuối cùng ZGA dừng ở top 8, bị hạ bởi đội SGD.”

Trong lòng Tằng Phan điên cuồng, duy trì biểu cảm không chịu quay đầu.

Lại phát hiện người kia nhả khói rất nhanh.

Chính là người con trai siêu cấp đẹp trai ngồi kế bên cô lúc nãy.

Người kia hiển nhiên cũng nhận ra cô, anh cúi đầu dập tắt điếu thuốc, rồi chầm chậm đứng dậy.

Dáng người anh rất cao, cho dù là đứng trên vài bậc cầu thang, vẫn cao hơn cô.

Anh mặc áo màu đen với mũ áo cùng màu với quần bò, tôn lên làn da trắng như sữa, có kiểu thiếu niên tuấn tú. Nhờ ánh đèn mờ nhạt ở cầu thang, Tằng Phan có thể nhìn rõ xương quai xanh tinh xảo và cái cổ xinh đẹp của anh.

Còn gương mặt kinh diễm kia, anh có thói quen ngắm nhìn người đẹp, Tằng Phan vẫn là đứng ngây ngốc vài giây.

Đáng tiếc người đẹp là đóa hoa cao lạnh lùng, vẻ mặt như có thể đông chết người.

Tuy rằng cô đến trước, trực tiếp chạm mặt như vậy, Tằng Phan cảm thấy xấu hổ, tình cảnh thành ra như vậy, cô cũng không thể nói ra nguyên nhân vì sao, cô chưa từng giải thích quá nhiều, chỉ áy náy: "Xin lỗi, làm phiền rồi."

Người đối diện không hề lên tiếng, chỉ lặng lẽ chớp mắt, không biết đang suy nghĩ cái gì.

Tằng Phan không chịu nổi sự ngột ngạt, vừa định kéo cửa đi ra ngoài, người kia cuối cùng cũng lên tiếng.

"Ai thắng?"

Hỏi một vấn đề không đầu không đuôi.

Tằng Phan đứng ngây ngốc trong chốc lát, mới phản ứng lại được.

"Là đội đối thủ Hàn Quốc, S......???"

"SGD"

"..........."

Hình như……. là như vậy.

Cho dù Thẩm Hi có chuẩn bị trước, anh cau mày, trong lòng vẫn cảm thấy buồn khi nghe được kết quả trận đấu.

Theo bản năng anh cho tay vào túi quần lấy ra gói thuốc lá, bên trong chỉ sót lại một điếu thuốc lá, mới phản ứng lại, ngẩng đầu nhìn Tằng Phan: "Có thể ngửi mùi thuốc lá sao?"

Tằng Phan sững sờ gật đầu.

Không biết vì sao mà cô không rời đi, ngược lại đứng ở đó xem người kia đưa điếu thuốc lên miệng, thuần thục lấy cái bật lửa ra.

Làn khói màu trắng từ từ tản ra.

Cứ như vậy mà chớp mắt một cái, Tằng Phan nhớ tới ánh mắt cô gái ngồi cạnh đẫm nước mắt nhưng vẫn nở nụ cười, bỗng nhiên cô hoảng hốt.

Có lẽ, ở trong mắt rất nhiều người, trò chơi này không chỉ đơn giản là trò chơi nữa rồi.

Nó là hy vọng, là sự gửi gắm……

"Cô cũng là người hâm mộ của ZGA?"

Giọng của anh cũng không cao, lạnh lùng, có loại thiếu niên giọng khàn khàn như vậy sao.

"Không…… Không phải."

Đáp án mà anh nghe được hoàn toàn khác những gì mà anh suy đoán, Thẩm Hi hơi ngạc nhiên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!