Chương 9: Nhịp tim

Lạc Tử Khâm đã tìm hiểu ngọn ngành tình hình hiện tại từ chỗ Tằng Phan, những lời mắng mỏ và thất vọng từ bên ngoài, sự tự trách và áy náy của Nhan Phương...

Cô cảm thấy mình có thể nhìn thấy sự mệt mỏi ẩn giấu dưới gương mặt bình tĩnh của anh.

Sự yêu thích và khắt khe của mọi người khiến anh kiệt sức...

Đột nhiên, Lạc Tử Khâm có một thôi th*c m*nh mẽ.

Nhưng cô lại có chút chùn bước.

Cô cầm lấy ly rượu vang trên bàn, uống cạn một hơi, sau đó lao đến trước mặt Nhan Phương và ôm chặt lấy anh.

Cánh tay cô trắng trẻo mảnh mai, nhưng cô đã dồn hết nhiệt huyết và dũng khí vào cái ôm ấy, siết chặt anh.

Rõ ràng Nhan Phương có thể đẩy cô ra, nhưng dường như có một sức mạnh vô hình trói buộc anh, khiến anh không động đậy, cứ thế mặc cho bản thân bị ôm lấy.

Không phải vì anh ngây người hay chưa kịp phản ứng, mà là vì...

Anh... cảm nhận được sự trân trọng trong cái ôm này.

Lạc Tử Khâm có thể cảm nhận rõ ràng làn da ấm áp và nhịp tim mạnh mẽ của anh qua lớp áo, sự sống động đó khiến cô càng thêm can đảm.

Cô ngẩng đầu, đôi mắt thẳng thắn chạm vào đôi mắt đen sâu thẳm của anh, từng chữ một cất lên: "Nhan Phương, anh là ADC giỏi nhất, sau này cũng sẽ là ADC số một thế giới."

Trong đôi mắt đen trắng rõ ràng của cô là sự kiên định và tán thưởng, khiến Nhan Phương cũng rung động.

Anh không nhúc nhích, chỉ lặng lẽ siết chặt nắm đấm, thẳng lưng mà im lặng. Nhưng những lời ấy lại vang vọng trong thế giới của anh, chấn động đến chói tai.

"Nhan Phương, anh là ADC giỏi nhất, cũng sẽ là ADC số một thế giới."

"Tôi tin anh."

Cơn xúc động của Lạc Tử Khâm qua đi, cô đột nhiên phản ứng lại, nhận ra hành động vô thức của mình. Trong chớp mắt, cô như một chú thỏ con vội vàng nhảy ra khỏi vòng tay anh, vành tai nóng bừng, ấp a ấp úng muốn giải thích, nhưng lại không thể che giấu đi sự thẹn thùng trên gương mặt.

"Tôi... tôi không cố ý đâu, không đúng... ý tôi là... tôi..." Lạc Tử Khâm lắp bắp mãi vẫn không nói ra được điều gì hợp lý, cô thất vọng cúi gằm đầu, trong lòng đầy hối hận.

Ah~ Đồ nhát gan.

Nhan Phương sẽ không nghĩ cô là một kẻ cuồng dâm đấy chứ, động một cái là cô có thể lao vào anh bất cứ lúc nào...

Dù nhìn thế nào cũng không bình thường cho lắm.

Lạc Tử Khâm đang tự trách bản thân, chìm đắm trong sự oán giận chính mình, thì bỗng nhiên nghe thấy một tiếng cười khẽ vang lên từ phía trên đầu.

Giọng nói ấy trầm ấm, từ tính, mang theo một chút vui vẻ.

Có vẻ quen tai...

Cũng khá là dễ nghe...

Lạc Tử Khâm ngơ ngác ngẩng đầu lên, đối diện ngay với một gương mặt tuấn tú.

Không còn vẻ lạnh lùng trầm ổn như trước, khóe môi Nhan Phương hơi cong lên, mang theo tâm trạng vui vẻ hiếm thấy. Đôi mắt sắc lạnh thường ngày cũng trở nên dịu dàng hơn, khiến cả con người anh dường như có thêm một phần... ôn nhu?

Lạc Tử Khâm lập tức ngây ngẩn...

Thực sự rất rung động.

Trong lòng cô bỗng dâng lên một cảm xúc khó tả, cảm xúc ấy như lên men trong tim khiến cô không suy nghĩ mà thốt lên: "Nhan Phương, anh nên cười nhiều hơn." Vừa nói xong, mặt cô liền đỏ lên: "Thật sự rất đẹp trai."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!