Tằng Phan vừa mới tỉnh ngủ, đã phát hiện điện thoại của mình bị mọi người oanh tạc tin nhắn.
Cô mở WeChat tràn ngập thông báo, còn chưa kịp xem nội dung thì một cuộc gọi bất ngờ chen ngang.
Tằng Phan nhìn vào màn hình cuộc gọi đến.
[Thế giới nợ hắn một triệu]
Chậc, lại là một trong những át chủ bài khác của chiến đội nhà cô đây mà.
Cô chậm rãi bắt máy, ung dung rót cho mình một ly cà phê, lặng lẽ lắng nghe cậu nhóc mid laner Night nhà mình, người vốn dĩ lúc nào cũng lạnh lùng kiệm lời, bây giờ lại bắn như súng máy, thao thao bất tuyệt không ngừng.
Giữa chừng, Tằng Phan thậm chí còn nghĩ: Nếu thiên tài mid laner mà thế giới nợ một triệu này cũng đối xử với fan như vậy, chắc chiến đội của cô kiếm bộn tiền rồi.
Fan nữ chắc sẽ phát cuồng lên mất!
Rồi, nụ cười ung dung trên mặt cô bỗng nhiên cứng đờ, suýt chút nữa làm sụp đổ hình tượng tổng tài bá đạo của mình, cô thất thanh hét lên: "Cậu nói cái gì???"
Tằng Phan mặt mày vô cùng đau khổ nằm vật ra ghế sô pha, bực bội gọi điện cho Lạc Tử Khâm. Không cần nghĩ cũng biết, tài khoản của cô có cấp độ bảo mật rất cao, không thể nào bị hack được.
Nhưng, phòng kẻ trộm bên ngoài không bằng phòng trộm trong nhà...
Có một người, cô không cần suy nghĩ cũng biết chắc chắn người đó có mật khẩu trò chơi của mình.
Nghĩ đến hạng và điểm xếp hạng mình vất vả leo lên được, Tằng Phan chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng.
Ahhh! Tại sao cô lại lỡ miệng nói với Lạc Tử Khâm rằng muốn gặp tuyển thủ chuyên nghiệp thì cấp độ tài khoản phải cao chứ...
Đau đầu!
Thế nhưng, Lạc Tử Khâm hoàn toàn ngó lơ mọi cuộc gọi triệu hồi vô địch của cô. Khi đến cuộc gọi thứ chín mươi, cơn giận của Tằng Phan sắp bùng nổ. Cô tưởng tượng ra hàng trăm cách để 'xử lý' Lạc Tử Khâm nhằm kìm nén cơn tức giận, đồng thời cầm điện thoại lên, gọi đến một dãy số mà đã rất lâu rồi cô chưa từng bấm.
Nhan Phương ngả lưng trên chiếc ghế sô pha rộng rãi, đôi mắt hơi nheo lại.
Tấm rèm cửa dày nặng ngăn cách ánh nắng sớm cùng làn mưa sương, trong căn phòng tĩnh lặng và trống trải, anh thậm chí có thể nghe rõ tiếng kim giây đồng hồ tích tắc trôi qua.
Rõ ràng anh đã rất mệt, nhưng dù nhắm mắt lại cũng chẳng thể nào ngủ được.
Lúc phát sóng trực tiếp, dù không mở mic nhưng ít ra còn có âm thanh của trò chơi lấp đầy khoảng trống trong phòng.
Bây giờ, ngay cả chút sức sống đó cũng không còn.
Nhan Phương bỗng cảm thấy cô đơn.
Như thể một mình lang thang bên rìa thế giới, không có tương lai, cũng chẳng nhìn thấy ánh sáng.
Trong suốt hai mươi năm lạnh lẽo và cô độc của mình, trò chơi là tia sáng khác biệt nhất, việc trở thành tuyển thủ chuyên nghiệp cũng là biến cố lớn nhất trong cuộc đời anh.
Anh đã cố gắng hết sức để nắm lấy ánh sáng đó, chống đối lại cha mẹ.
Thế nhưng sự thật chứng minh, ánh sáng trôi qua nhanh như nước chảy, dù có cố gắng đến đâu, anh cũng chỉ có thể mãi mãi theo đuổi phía sau nó, chẳng bao giờ chạm đến được.
Vinh quang của nhà vô địch, chỉ có thể nhìn mà không thể với tới.
Thất bại trở về, thứ duy nhất anh mang theo chỉ là những vết thương âm ỉ và ký ức phai màu.
Mà lý tưởng và ước mơ ban đầu của anh, đang dần lung lay.
Tiếng chuông điện thoại gấp gáp vang lên, Nhan Phương ngẩn ngơ vài giây rồi mới bắt máy. Khi nghe giọng nói vội vã bên kia, trên gương mặt anh mới có chút hơi thở của con người.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!