Lạc Tử Khâm chần chừ mãi không muốn bước ra, thực sự thì cảnh tượng này đúng là một bãi chiến trường.
Chữ "ngượng" phải viết hoa.
Lạc Tử Khâm mặt đỏ bừng, ra sức kéo dây dắt chó, nhưng tuyệt vọng phát hiện ra...
Cầu Cầu hoàn toàn không nhúc nhích.
Cô thậm chí còn thấy được trên khuôn mặt chó đó...
Nịnh nọt???
Hắn ta có mua đồ ăn cho mày đâu, mày kích động cái gì chứ???
Ha ha ha, đẹp trai thì sao chứ? Ăn được không? Có nhan sắc là muốn làm gì thì làm à???
Sự thật chứng minh, đúng là có thể.
Ánh mắt Lạc Tử Khâm lén lút lướt qua gương mặt dù bị khẩu trang che khuất vẫn không giấu nổi vẻ điển trai của Nhan Phương, nhìn hàng lông mày khẽ nhíu của anh ta, cuối cùng vẫn là mong muốn được làm quen chiến thắng sự xấu hổ.
Cô chậm chạp bước ra khỏi kệ hàng, có chút bối rối, có chút lúng túng, ngẩng đầu nhìn người mà cô đã thầm thích từ lâu, hơi nghiêng đầu, đưa tay khẽ vẫy, trên mặt vô thức nở nụ cười ngọt ngào: "Hi, lại gặp anh rồi."
Gương mặt Lạc Tử Khâm thuộc kiểu trong sáng đáng yêu, không hề có chút công kích nào, nụ cười đầy e dè của cô nàng trông thực sự rất dễ thương.
Nhan Phương dù trong lòng chẳng gợn sóng nhưng cũng không có ý định tỏ ra khó chịu.
Anh nhìn cô gái chủ động bắt chuyện, cau mày suy nghĩ một chút rồi mới lên tiếng: "Là cô à, Lạc Tử Khâm."
Lạc Tử Khâm nghe thấy tên mình được anh gọi lên, không hiểu sao mặt lại đỏ lên. Cô cúi đầu xoắn ngón tay, nhỏ giọng nói: "Nhan Phương... anh... vẫn nhớ tôi sao."
Nhan Phương gật đầu, không nói gì thêm.
Mới chỉ vài ngày thôi, anh đâu phải mắc chứng đãng trí tuổi già, đương nhiên là vẫn nhớ.
Lạc Tử Khâm không biết suy nghĩ trong lòng anh, vẫn còn đắm chìm trong niềm vui khi được anh nhớ đến. Nhìn thấy trong giỏ hàng của Nhan Phương toàn mì gói đủ màu sắc, cô lấy hết can đảm nhỏ giọng nhắc nhở: "Ờm... mì gói không tốt cho sức khỏe đâu."
"Hửm?" Nhan Phương vẫn đang tiếp tục chọn mì, nghe cô nói cũng không ngẩng đầu lên, chỉ hừ nhẹ một tiếng, đuôi giọng hơi nhếch lên.
Giọng trầm khàn, lại có chút gợi cảm.
Lạc Tử Khâm bị đánh trúng ngay tim.
Chết rồi, máu cạn sạch luôn.
Giữa trưa, siêu thị vắng vẻ, ánh đèn hơi chói mắt. Lạc Tử Khâm đứng đó, nghe rõ tiếng tim mình đập thình thịch.
Cô cắn môi, siết chặt dây dắt chó trong tay, lấy hết dũng khí bước lên một bước, mặt đỏ bừng, khẽ kéo tay áo Nhan Phương, nhỏ giọng nói: "Anh đừng ăn mì gói nữa, em... em mời anh ăn cơm được không?"
Vừa nói ra câu đó, chính Lạc Tử Khâm cũng bị chính mình dọa sợ.
Sao cô lại đột nhiên nói ra những lời này chứ...
Đầu óc cô trống rỗng, luống cuống đứng tại chỗ, không biết nên phản ứng thế nào.
Không khí thoáng chốc trở nên ngượng ngùng.
Nhan Phương nhìn cô gái ngẩng đầu, căng thẳng nhìn mình, bỗng cảm thấy buồn cười. Chẳng lẽ trông anh đáng sợ lắm sao?
Nhưng mà-
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!