Vốn dĩ Lạc Tử Khâm đang ngồi thảnh thơi trên giường, lúc này ngả xuống, cả người liền nghiêng sang nằm trên đùi Nhan Phương.
Lớp đồ ngủ mỏng manh hoàn toàn không ngăn nổi luồng nhiệt ấm áp truyền tới không ngừng.
Ngại quá...
Lạc Tử Khâm cong tay trái chống lên, muốn mượn lực đứng dậy, lại bị Nhan Phương trấn áp một cách thô bạo.
"......"
Được rồi được rồi, anh khỏe thì muốn làm gì cũng được.
Lạc Tử Khâm giãy giụa hai cái rồi bỏ cuộc.
Cô dứt khoát điều chỉnh một tư thế thoải mái, trực tiếp coi Nhan Phương như gối ôm hình người.
Thoải mái ngoài ý muốn~~
Không hề cấn chút nào, còn ấm áp nữa.
Sau khi tắm xong, Lạc Tử Khâm hoàn toàn khôi phục tinh thần và thể lực, nằm trên đùi Nhan Phương mà chẳng hề yên phận chút nào. Lúc thì chọc chọc cơ bụng rắn chắc của anh, lúc lại giả vờ vô tình cọ qua cánh tay anh.
Như một đứa trẻ hiếu động.
Mà bản thân cô lại tự thấy rất vui vẻ.
Đặc biệt ở góc độ thần kỳ này, Lạc Tử Khâm phát hiện Nhan Phương đúng là đẹp trai hoàn mỹ, không có góc chết.
Ngay khi cô đang nhìn đến xuất thần, Nhan Phương cũng cúi đầu nhìn cô.
Mái tóc đen nhánh rủ xuống trước trán, đôi mày và ánh mắt lạnh nhạt như tùng như tuyết, nhưng bởi tư thế lười biếng nên lại không hề tạo cảm giác xa cách.
Bốn mắt nhìn nhau.
Lạc Tử Khâm cười hì hì tiến lại gần, lấy hết can đảm nhéo một cái lên mặt anh, rồi ngay lập tức sững sờ.
Vãi??
Không khoa học chút nào.
"......" Cảm giác tay này cũng quá tuyệt đi, làn da còn mịn hơn cả con gái.
Đây không phải thiếu niên nghiện game trong tưởng tượng của mình!!
"Thảo nào nhiều fan nữ thích anh như vậy." Lạc Tử Khâm lẩm bẩm, trong lòng cũng chẳng rõ là tự hào hay là oán trách.
Vừa nghĩ đến fan nữ, Lạc Tử Khâm lập tức bò dậy khỏi người anh, ngồi ngay ngắn: "Anh khai thật đi, nhiều fan nữ của anh như vậy có phải đều do anh thả thính không!!!"
Nhan Phương lười biếng liếc cô một cái, không nói gì.
Lạc Tử Khâm bị ánh mắt như nhìn kẻ ngốc của anh làm cho khựng lại, rồi ngay sau đó nhận ra mình đúng là ngốc thật.
Với gương mặt đó của anh, căn bản không cần thả thính cũng có khối người tự động dâng đến tận cửa.
Ví dụ như, bản thân cô.
Ờmmmmmm.
"Đúng là cuộc đời chẳng lúc nào không xấu hổ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!