Chương 48: Fan

Lạc Tử Khâm phớt lờ bộ dạng cứng đờ của Nhan Phương, hào hứng len lỏi khắp các ngõ ngách, cuối cùng tìm được cửa tiệm trăm năm ẩn mình kia.

"Chính là chỗ này," Lạc Tử Khâm cúi đầu nhìn Weibo, lại nhìn điện thoại, cuối cùng xác nhận được điểm đến của mình.

Nhan Phương tuy cả người toát lên vẻ kháng cự, nhưng cuối cùng vẫn bị Lạc Tử Khâm kéo vào.

Lạc Tử Khâm cười hì hì gọi một phần đậu phụ thối, rồi dựa nghiêng vào Nhan Phương, vừa đợi vừa lướt Weibo.

Nhan Phương im lặng, khẽ nhíu mày.

Đột nhiên anh vươn tay giật lấy điện thoại trong tay Lạc Tử Khâm, trầm giọng nói: "Ăn uống thì bớt chơi điện thoại lại."

Động tác của anh khiến Lạc Tử Khâm sững người.

Nhưng nhiều hơn là khó hiểu.

Lạc Tử Kgâm nhìn chiếc điện thoại trong tay Nhan Phương, rồi lại nhìn cái bàn trống trơn, chớp chớp mắt: "Nhưng mà, có đồ ăn đâu mà ăn?"

Nhan Phương không hề tỏ ra chút lúng túng nào.

Anh bình tĩnh liếc qua mặt bàn, đưa tay rót cho cô một ly nước chanh: "Đi bộ lâu vậy rồi, uống chút nước đi, chơi điện thoại ít thôi."

Nói xong, anh đưa điện thoại đến trước mặt cô.

Vừa rồi anh đã liếc qua đại khái, không có lời công kích ác ý nào, xem ra, cú phản kích cuối cùng của Thố Thố cũng không thành công.

Xem như đã bị anh chặn lại.

Nhan Phương giãn mày, rồi nghe thấy Lạc Tử Khâm bên cạnh nói gì đó.

Anh cũng không để ý, thuận miệng đáp lại một tiếng.

Nhan Phương quanh năm giữ gương mặt lạnh lùng, lúc này dù có thất thần, Lạc Tử Khâm cũng không nhận ra, ngược lại còn hứng thú bừng bừng khoe anh xem bình luận của fan.

"Hahaha, buồn cười thật đấy, họ vậy mà hoàn toàn không tin là tôi em đến ăn đậu phụ thối."

"Anh xem đi xem đi, cái trả lời này vậy mà nói em ngửi vào sẽ trúng độc."

"Cảm giác như ăn... phân á????" Lạc Tử Khâm nuốt nước bọt, có chút sợ hãi lắc lắc cánh tay Nhan Phương: "Mọi người nói quá lên rồi..."

Nụ cười dần tắt.

Xem chừng cô thật sự có hơi rén rồi, lông mày khẽ nhíu lại, môi dưới hồng nhuận hơi chu ra.

Hai má phồng lên trông đáng yêu như một đứa trẻ.

Nhan Phương nhìn qua những bình luận đó, đưa tay xoa nhẹ mái tóc mềm mượt của cô, cũng không nhịn được mà lộ ra một tia ý cười.

"Họ trêu em thôi."

Anh nói rất nghiêm túc, Nhạc Tử Câm có chút nửa tin nửa ngờ.

"Thật không?"

"Ừ."

Lạc Tử Khâm lúc này mới yên tâm, rồi giơ điện thoại lên trước mặt hai người, có chút đắc ý nói: "Fan của em nhiệt tình thật, em chỉ hỏi chỗ nào bán đậu phụ thối ngon thôi mà rất nhiều người tích cực đề cử." Nói rồi, cô quay đầu nhìn Nhan Phương, như đang suy nghĩ điều gì: "Sau này tụi mình đi chơi trong nước nhiều hơn nhé, em có rất nhiều địa điểm muốn đi do mọi người đề xuất lắm."

Nhan Phương im lặng gật đầu, một lúc lâu sau mới lên tiếng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!