Chương 47: Giấc mộng đẹp

"Em chẳng nặng chút nào."

Dù được người khác khen là không nặng là một chuyện khiến người ta rất vui, nhưng khi nghĩ đến việc Nhan Phương đã cõng mình đi lâu như vậy, Lạc Tử Khâm vẫn thấy vô cùng xót xa.

Nước mắt làm sao cũng không ngừng lại được.

Thật ra cô không phải là người hay khóc.

Từ nhỏ, trong nhà ai cũng chiều chuộng cô như một cô công chúa. Dù ba mẹ khá bận rộn, nhưng tình yêu thương dành cho cô chưa bao giờ chỉ dừng lại ở vật chất. Anh trai lại càng là một người cuồng em gái chính hiệu, hận không thể đuổi hết tất cả những người ở bên cạnh cô đi.

Tuy cô chỉ có một người chị em là Tằng Phan, nhưng cô ấy giống như một người chị lớn, luôn che chở cô kín kẽ.

Cuộc sống an nhàn, hạnh phúc khiến cô chưa từng biết mùi vị của nỗi buồn.

Cho đến khi... cô gặp được Nhan Phương.

Anh giống như có ma lực, lúc nào cũng có thể lay động cảm xúc của cô.

Người khiến cô rung động là anh, khiến cô thấp thỏm là anh, khiến cô vừa ngọt ngào vừa đắng chát cũng vẫn là anh.

Rõ ràng cô không phải người hay khóc...

Thật kỳ lạ.

Nhưng người này thật sự rất tốt.

Thích anh, cô chưa từng hối hận.

Nhan Phương thấy cô khóc nấc lên, đến cả chóp mũi cũng đỏ ửng, liền im lặng, không biết phải dỗ dành thế nào.

Anh không có kinh nghiệm ở bên con gái, nhìn cô rơi nước mắt mà cũng không biết rốt cuộc vấn đề nằm ở đâu.

Do dự một chút, anh đành kéo cô vào lòng.

Để đầu cô tựa vào ngực mình, bàn tay to rộng vỗ về, nhẹ nhàng vuốt lưng cô từng chút một.

Ôm sát như vậy, Nhan Phương mới chợt nhận ra cô gầy đến mức nào.

Dáng vẻ im lặng rơi nước mắt của cô, như thể chỉ cần một cơn gió cũng có thể cuốn đi.

Bàn tay anh bất giác siết chặt hơn.

Cảm xúc của Lạc Tử Khâm đến nhanh, mà đi cũng nhanh. Đợi đến khi cô kịp phản ứng lại, phát hiện mình chỉ vì một lý do chẳng đâu vào đâu mà khóc đến mức làm chiếc áo khoác của Nhan Phương nhăn nhúm, ướt sũng, cả người cô liền đờ ra.

Thế nhưng nỗi buồn lúc nào cũng nối tiếp kéo đến.

Có lẽ khóc cũng là một việc tiêu hao thể lực, Lạc Tử Khâm vừa mới bình tĩnh lại, đã nghe thấy một tràng âm thanh "ùng ục" vang lên.

Lạc Tử Khâm: "......"

Mặt đỏ bừng đến tận mang tai.

Nhan Phương thấy hai má cô ửng đỏ, chóp mũi cũng đỏ hồng, khóe môi không khỏi cong lên một chút. Sau khi buông cô ra, anh cố ý giơ tay nhìn đồng hồ, rồi lấy đồ ăn hai người đã chuẩn bị trên đường ra.

"Giờ này rồi, ăn chút gì đó đi."

Lạc Tử Khâm ngơ ngác gật đầu, nhận lấy cơm nắm từ tay anh.

Nhan Phương cũng cầm một phần ăn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!