Quyết định đến căn cứ WKY là một lựa chọn hoàn toàn bộc phát của Lạc Tử Khâm.
Dạo gần đây cô bận rộn cắt video chia sẻ cho mọi người, cộng thêm số giờ livestream tích lũy trước đó, đúng kiểu cuối tháng không coi mình là người.
Nhất là đã rất lâu rồi cô không gặp Nhan Phương.
Nhớ anh đến phát điên.
Mua sắm xong xuôi, Lạc Tử Khâm quen đường quen lối lái xe thẳng đến căn cứ WKY.
Gần đây đội WKY khí thế như chẻ tre, chuỗi bảy trận thắng liên tiếp làm fan lóa cả mắt, cao trào nối tiếp cao trào.
Đặc biệt là trận bán kết mấy hôm trước, Diêm Vương và Night cùng nhau gánh đội, trực tiếp nghiền nát đường giữa và đường dưới của đối phương, đúng chuẩn một pha thao tác thần thánh.
Hút fan vô số.
Thế nên dù đã khuya, Lạc Tử Khâm lái xe đến căn cứ, vẫn bất ngờ đụng phải mấy fan còn nấn ná chưa chịu rời đi.
Lạc Tử Khâm suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, lái xe vào khu căn hộ, rồi từ cửa sau tiến vào căn cứ.
Cảm ơn kim chủ ba ba đã hào phóng cung cấp chìa khóa cửa sau.
Có lẽ người trong căn cứ nghe thấy động tĩnh, Lạc Tử Khâm còn liếc thấy Nhị Bàn lén lút kéo rèm cửa ra một khe nhỏ để nhìn ra ngoài.
Nhưng fan thì có con mắt cực kỳ sắc bén.
Từ xa, cô đã nghe thấy tiếng họ hưng phấn hét lên, xen lẫn những câu kiểu.
"A a a a a, Nhị Bàn dễ thương quá!!"
"Cậu ấy có phải đang nhìn tụi mình không???"
"Ở đâu ở đâu??"
Nói thật, cô thật sự không hiểu nổi fan.
Chưa nói đến chuyện tối om thế này, thị lực của Nhị Bàn cho dù là 5.3 cũng không thể xuyên qua màn đêm dày đặc để nhìn rõ mặt mọi người; mà cho dù có nhìn thấy đi chăng nữa, mấy người rốt cuộc là nhìn qua khe hở chỉ rộng bằng ngón tay cái đó bằng cách nào mà thấy được cậu ấy đáng yêu chứ...
Tại hạ bái phục.
Lạc Tử Khâm đè nén cảm xúc đang cuộn trào trong lòng, vậy mà vẫn còn tâm trạng luồn tay qua đống túi mua sắm chồng chất, moi được điện thoại ra để than thở với Tằng Phan.
[Thanh Thanh Tử Khâm: Hôm nay tớ đoán là cậu sẽ nhận được khiếu nại của cư dân xung quanh đấy.]
[Ưu Lạc Mỹ: ??]
[Thanh Thanh Tử Khâm: Fan của WKY gank thẳng căn cứ luôn rồi kìa, tiếng hò reo phấn khích đó đúng kiểu muốn lật tung mái nhà.]
[Ưu Lạc Mỹ: Ồ, giờ thì ít người hơn nhiều rồi.]
[Ưu Lạc Mỹ: Từ sau khi tụi tớ giữ được chuỗi ba trận thắng liên tiếp, fan tới ngày càng đông, đặc biệt là với lớp filter người hâm mộ dày cả thước. Đừng nói là Nhị Bàn suýt nữa mập thành heo, bọn họ vẫn bảo đó là mập dễ thương; ngay cả tảng băng di động Diêm Vương, họ cũng khen là lạnh lùng có khí chất...]
[Ưu Lạc Mỹ: Cậu không tưởng tượng nổi đâu, quà fan gửi với thư tỏ tình nhiều đến mức nào. Ngay cả Nhị Bàn cũng có núi đồ ăn vặt, tớ bị làm phiền đến mức đang cân nhắc có nên mua luôn căn bên cạnh không...]
[Thanh Thanh Tử Khâm: Nhưng tảng băng hình người là của tớ~]
[Ưu Lạc Mỹ: Chậc chậc chậc, cái bộ mặt xấu xa này của cậu... ngoài cửa toàn là bạn gái của anh ta đấy.]
[Thanh Thanh Tử Khâm: Hahahahahahahaha, vậy mà lại có cảm giác k*ch th*ch như đang "vụng trộm"!!]
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!