Chương 34: Dâu tây

Lạc Tử Khâm ôm những thứ Nhan Phương mua, bước vào phòng tắm với tâm trạng phức tạp.

Rồi tuyệt vọng nhận ra tai họa không đơn độc.

Trên váy màu hồng nhạt của cô có một mảng vệt đỏ thẫm...

Đệt.

Thứ mà Nhan Phương mua, cô thật sự phải dùng đến rồi.

Nhưng nhìn vết máu trên váy, Lạc Tử Khâm cũng không thể thuyết phục bản thân giả vờ không thấy; cảm giác dính dính, ướt ướt...

Thật sự khó chấp nhận.

Cô lén mở cửa phòng, thò đầu ra.

Biệt thự yên tĩnh đến lạ.

Mọi người vẫn chưa về.

Lạc Tử Kham bước hai bước về phía trước, đứng ở cửa cầu thang tầng hai, liếc mắt đã nhìn thấy Nhan Phương đang lau chùi gì đó trên sofa.

Lạc Tử Khâm gọi anh lên tiếng.

"Nhan Phương."

Giọng có chút lúng túng, trên mặt là nét e thẹn của thiếu nữ.

"Ừm?"

Nhan Phương ngẩng đầu nhìn cô, gật nhẹ.

Nhưng sự chú ý của Lạc Tử Khâm lại bị hút vào cử chỉ của anh.

Anh cầm khăn lau.

Lau sofa?

Chờ đã!!

Lau... sofa...

Lạc Tử Khâm có một linh cảm chẳng lành.

Linh cảm đó được xác nhận khi cô nhìn thấy trên chiếc khăn trắng muốt, xuất hiện một vệt máu nhạt........

Cô có thể đi chết cho xong được không.

Lạc Tử Khâk đảo mắt loạn xạ, cả người cứng đờ tại chỗ.

Rất lâu sau.

Cô đột ngột bật dậy, cuống cuồng chạy vào phòng, "rầm" một tiếng đóng sập cửa lại.

Đến khi cửa khép chặt, Lạc Tử Khâm mới như cạn kiệt sức lực, dựa lưng vào cửa, hai tay che kín mặt.

Giọng nói trầm thấp của anh như vẫn vang vọng bên tai, khiến tai cô nóng ran không kiểm soát được.

Còn có cả việc... anh vậy mà lại đang...

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!