Ngồi trên bồn cầu, Lạc Tử Khâm không kìm được cảm giác tuyệt vọng.
Muốn khóc mà không khóc nổi.
Cô lôi điện thoại ra, điên cuồng cầu cứu cô bạn thân của mình.
[Thanh Thanh Tử Khâm: Aaaaa, phát điên rồi, bố ơi cứu con!!!]
[Dây dắt mèo: ??]
[Thanh Thanh Tử Khâm: Tớ đang ngồi ôm điện thoại trên bồn cầu run cầm cập đây aaah, quỳ xin bố mang "thuyền ngà" đến cứu giá!!!]
[Dây dắt mèo: Đừng nói với tớ là...]
[Thanh Thanh Tử Khâm: Chính là cái cậu đang nghĩ đó! Bây giờ tớ cảm giác như có mười nghìn con ngựa cỏ bùn đang phi nước đại trong lòng với trong bụng!!! Phi qua phi lại đó!!!]
[Thanh Thanh Tử Khâm: Có thể nói là thân tâm đều mệt mỏi...]
[Dây dắt mèo: Này bạn ơi, tớ nhớ "ngày dâu" cậu còn ba ngày nữa mới tới mà, đừng nói là cậu lại phá giới rồi nhé...]
[Dây dắt mèo: Cục cưng à, chuyện này tớ không giúp được đâu, ai gây nghiệt thì người đó tự giải quyết! Nam chính phim Hàn Quốc chắc cũng đang ở đó nhỉ.]
[Thanh Thanh Tử Khâm: ...... Tớ sao dám bảo anh ấy đi mua cho tớ!!!]
[Thanh Thanh Tử Khâm: Cậu đúng là trâu bò thật đấy, mặt trời đang đợi cậu đứng vai kề vai với nó kìa!!!]
[Dây dắt mèo: Ai bảo kem ngon quá làm chi, hahahaha hahahaha.]
[Dây dắt mèo: Dù rất muốn cưỡi mây ngũ sắc đến cứu cậu thoát khỏi biển khổ, nhưng tớ đang công tác ở Mỹ, nửa đêm không ngủ mà còn chat với cậu đã là chân ái lắm rồi.]
[Thanh Thanh Tử Khâm: ......]
Đệt!
Đúng là chọn bạn không kỹ mà!!!
Lạc Tử Khâm nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, hận không thể trừng cho nó thủng ra một cái lỗ.
Rất lâu sau.
Cô tay chân cứng đờ, miễn cưỡng chỉnh đốn lại bản thân, rồi mới cố nhịn cơn đau bụng cấp độ mười, khom lưng lết ra khỏi nhà vệ sinh.
Nếu là bình thường thì cũng chẳng sao, nhưng hai phần đá bào cỡ lớn đúng là tác dụng cấp bom nguyên tử, nổ cho cô ngoài cháy trong khét.
Chỉ trong chốc lát, sắc mặt cô đã tái nhợt không còn chút máu.
Nhan Phương đang ngồi trên sofa, thấy sắc mặt cô không ổn, liền cau mày.
Anh bước tới.
Trực tiếp ôm lấy cô, rồi đỡ cô ngồi xuống sofa.
"Em khó chịu ở đâu?"
Giọng nói của anh mang theo vẻ không cho phép từ chối.
Biểu cảm khuất trong bóng tối không nhìn rõ, nhưng đôi môi lại mím chặt thành một đường thẳng.
Rõ ràng là rất lo lắng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!