Một bàn tay trắng muốt khẽ vung qua vung lại trước mắt, kéo tâm trí của Lạc Tử Khâm quay về thực tại. Giọng Tằng Phan vang lên bên tai: "Này, bạn hiền, có phải cậu đã bật chế độ chặn giọng của tớ rồi không? Tớ sắp tức đến phát điên đây mà cậu vẫn thản nhiên thả hồn lên mây à???"
"Trời ạ! Đừng có chớp chớp đôi mắt to tròn kia nhìn tôi vô tội như thế!!"
"Thôi, tớ chịu thua..." Tằng Phan ôm ngực, thả mình xuống chiếc ghế sofa mềm mại, mặt mày đầy vẻ bất lực.
Ừm, trông thế này chẳng giống chút nào với hình ảnh một nữ ma đầu lạnh lùng, quyết đoán trên thương trường cả.
Lạc Tử Khâm rót cho cô ấy một tách trà ngọt, thoáng ngờ vực: "Nói suốt từ nãy đến giờ, không thấy khát sao..."
Từ lúc cô ngồi xuống đây, Tằng Phan đã liên tục xả đạn, không chừa một ai trong WKY.
Lạc Tử Khâm liếc nhìn đồng hồ
- đã một tiếng rưỡi trôi qua.
"Không phải cậu từng nói rằng đầu tư vào đội tuyển này là vì ước mơ, chứ không phải vì đồng tiền tầm thường sao? Giờ sao lại bất mãn đến thế..."
Lạc Tử Khâm thực sự không thể hiểu nổi suy nghĩ của Tằng Phan.
Yêu quá hóa hận???
Nghe vậy, lửa giận trong lòng Tằng Phan lại bùng lên. Cô cầm tách trà ngọt trên bàn tu ừng ực một hơi, sau đó bốp một cái, đập mạnh tay xuống bàn, ánh mắt đầy cay đắng, giống hệt một người cha hiền từ nhìn con trai lạc lối-
Đau đớn đến tột cùng!
"Tớ khổ quá mà! Lũ con trai ngu ngốc này chẳng đứa nào biết làm tớ bớt lo cả!!!"
"Đường trên Sky "chắc như chó", dạo này sống đúng với cái tên của ổng, ngày nào cũng đòi "cất cánh". Thành công thì không nói, đằng này anh ta là phi công giả, lòng thì cao mà số lại mỏng như tờ giấy! Thua liền mười trận, đừng nói server Hàn Quốc, ngay cả server Trung Quốc tớ cũng không tìm thấy cái ID của anh ta nữa!!!"
"Còn nữa, cả đội thì thua thảm hại! Vậy mà lại có fan gửi cho Nhị Bàn hàng tấn đồ ăn vặt, nói là để an ủi "Bàn Bàn đáng thương". Được, gửi thì gửi, nhưng cậu ta lại ăn thật!! Aaaaaa! Cậu cũng biết rồi đấy, thân hình cậu ta như thế nào hả? Bộ đồng phục thiết kế riêng sắp không mặc vừa nữa rồi! Thế mà vẫn cứ ăn!!!"
"Mà người làm tớ điên đầu nhất là Night! Nhỏ tuổi mà bướng bỉnh, tớ nói gì cũng coi như gió thoảng qua tai! Bảo hút ít thuốc thôi, nhưng có bao giờ chịu nghe không? KHÔNG!!!"
"Fan nữ trong giới eSports đều mù hết rồi đúng không? Mấy thằng nghiện game lôi thôi này mà cũng có fan hâm mộ đông đảo? Nhất là cái tên đội trưởng đã bỏ trốn kia với cái thằng nhóc Night đó, hai tên đó đã gom hết fan nữ trong giới luôn rồi!!!"
"Aizz, chắc tớ sắp bị bọn họ chọc tức đến mức thăng thiên luôn quá..."
Lạc Tử Khâm vốn chẳng chơi game, tất cả những gì cô biết về trò này đều là từ Tằng Phan mà ra.
Là một người ngoài cuộc, cô tận mắt chứng kiến Tằng Phan từ một nữ tổng tài bá đạo chỉ biết kiếm tiền hóa thành một con nghiện game chính hiệu, lăn lộn vì giấc mơ không khác gì đứa trẻ ăn vạ.
Chậc, trò chơi này, thật đáng sợ.
Lạc Tử Cầm nhấp một ngụm trà ngọt, thấy chén của Tăng Phan đã cạn, cô bật cười rồi lại rót thêm cho bạn.
"Thế rốt cuộc cậu muốn thấy tụi nó làm gì? Khóc lóc thảm thiết hay sao?"
Tăng Phan á khẩu, không nói nên lời.
Lạc Tử Cầm cuối cùng cũng bật cười, hai lúm đồng tiền nho nhỏ thoáng hiện, giọng trêu chọc:
"Thế này cũng tốt mà. Dù có thất bại thì cũng phải giữ cho mình dáng vẻ kiêu hãnh."
"Rất hợp với cái tên QUEEN của câu lạc bộ các cậu đấy."
Tằng Phan lườm cô một cái, hậm hực than thở:
"Còn nói nữa! Lúc đổi tên, tôi suýt bị đám anh hùng bàn phím chửi chết đấy!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!