Nhị Bàn một tay ôm bịch khoai tây chiên, tay kia gạt phăng người chắn trước mặt, vẻ mặt hùng hổ xông thẳng về phía Nhan Phương.
Cậu ta đi vòng quanh Nhan Phương hai lượt, tặc lưỡi hai tiếng, rồi nhẹ nhàng giơ tay huých anh một cái, kéo dài giọng: "Đội trưởng, không giới thiệu một chút à?"
Rõ ràng Nhị Bàn cũng chẳng làm gì cả.
Thế nhưng Lạc Tử Khâm lại xấu hổ đến mức chỉ muốn biểu diễn ngay tại chỗ một màn... thăng thiên.
Mặt cô đỏ bừng, đến khi hoàn hồn mới phát hiện ra có rất nhiều ánh mắt đang trực tiếp hoặc gián tiếp dõi về phía mình.
Tất cả đều là đôi mắt sáng lấp lánh ánh lên vẻ hóng hớt của các thành viên WKY...
Lạc Tử Khâm chỉ muốn ngất xỉu tại chỗ.
Thấy Nhan Phương không nói gì, cô mím môi, há miệng, nặn ra một nụ cười vừa gượng gạo vừa cố giữ phép lịch sự, thử lên tiếng chào hỏi: "Chào mọi người? Tôi là Lạc Tử Khâm."
Nhìn vẻ mặt không giấu nổi sự sốt ruột của mọi người.
"Tôi không cần biết cô là ai, nhưng rốt cuộc cô có quan hệ gì với đội trưởng, mau nói đi đừng có giấu nữa!"
Lạc Tử Khâm ngược lại không còn căng thẳng như vậy nữa.
Ánh mắt mang theo ý cười lướt qua mọi người, cuối cùng dừng lại trên người Nhan Phương, cô cười tươi nói: "Tôi là fan của WKY đó." Nói rồi, cô lấy từ trong túi ra mấy miếng sticker WKY, lắc lắc trước mặt mọi người.
Nhị Bàn đừng thấy thân hình vụng về mà lầm, cậu ta lại là một bé mập lanh lợi, nói chuyện trúng tim đen: "Là fan của đội trưởng thì phải!"
Lạc Tử Khâm sững người một chút, khuôn mặt chậm rãi đỏ lên.
Đúng lúc ấy, Tằng Phan đi phía sau vừa đẩy cửa bước vào, nghe trọn câu nói của Nhị Bàn. Thấy cô bạn thân mặt đỏ hồng hồng, cô vội tiến lên.
Một cái tát giáng xuống đầu Nhị Bàn: "Ăn nữa đi!! Nhìn cái áo đấu của cậu kìa!!" Vừa nói, cô vừa túm lấy bộ áo đấu tội nghiệp đang bị kéo căng trên người Nhị Bàn: "Áo chụp ảnh định trang cho mùa xuân đó! Cậu tự bỏ tiền ra mà đặt may à!!"
Nghe vậy, Nhị Bàn lập tức chẳng còn tâm trí hóng chuyện nữa, ôm chặt lấy đùi Tằng Phan, vừa khóc lóc vừa bán manh: "Ahhhh, lão đại, đừng như vậy mà!!"
"Ngày mai theo..." ánh mắt Tằng Phan lướt qua mọi người, đến chỗ Night thì rõ ràng khựng lại một chút: "Cứ theo Cơ Trưởng tập luyện đi, dậy không nổi thì khỏi ăn cơm!!"
"Ahhhh, không chịu đâu!! Nhịp điệu của Cơ Trưởng nhanh quá, tôi chịu không nổi đâu!!" Nhị Bàn gào khóc thảm thiết.
"Ồ, vậy thì nhịn đói đi!!"
"Lão đại ơi~ fan của tôi sẽ khóc mất!!"
"Cậu gầy đi, fan nữ còn vui hơn ấy chứ!!"
"Tôi không cần fan nữ QAQ"
Lạc Tử Khâm nhìn cảnh tượng gà bay chó sủa trước mắt mà cười đến cong cả lưng.
Cô đưa tay lau giọt nước mắt vì cười nơi khóe mắt, tiện tay vỗ nhẹ vào cánh tay người đứng bên cạnh, hỏi một cách rất tự nhiên: "Bình thường bọn họ đều hài hước như vậy sao?"
"Ừ." Người bên cạnh cụp mắt nhìn cô một cái, đáp lại nhàn nhạt.
Giọng nói trầm thấp, từ tính, mang nét hoa lệ đặc trưng của giọng nam trung, tựa như tiếng đàn cello khẽ ngân, thanh nhã, trầm lắng.
????
Lạc Tử Khâm sững người.
Cô cứng đờ xoay cổ lại, vừa khéo đối diện với gương mặt tuấn tú của Nhan Phương.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!