Chương 20: Độc thân [Gộp hai chương]

Cả hai người đồng thời run lên một cái, toàn thân cứng đờ trong khoảnh khắc.

Phản ứng của đầu óc Lạc Tử Khâm còn nhanh hơn cả tay, cô nhảy cái vèo ra khỏi vòng tay của Nhan Phương, còn tiện tay đẩy anh một cái.

Nhan Phương bị đẩy bất ngờ, bước chân loạng choạng lùi lại một bước.

???

Nếu không phải anh là một trong hai người liên quan, hơn nữa còn là người bị chiếm tiện nghi, thì anh đã phải nghi ngờ rằng chính mình mới là kẻ thừa nước đục thả câu rồi.

Lúc này Lạc Tử Khâm mới hoàn hồn lại.

Mẹ nó, cô vừa làm cái gì thế này...

Hôn nam thần xong rồi còn giả vờ như nạn nhân trước nữa sao??

Hai má Lạc Tử Khâm nóng bừng, vành tai đỏ đến mức như sắp nhỏ máu. Cô siết chặt vạt váy trong tay, len lén liếc Nhan Phương một cái, do dự rồi khẽ gọi tên anh: "Nhan Phương..."

Giọng cô vừa cất lên, đã nhìn thấy hàng lông mày của anh nhíu chặt lại.

Tim Lạc Tử Khâm khẽ giật thót, ánh mắt rơi xuống cánh tay có phần không tự nhiên của Nhan Phương.

Một linh cảm chẳng lành len lỏi trong lòng cô.

Sắc máu trên mặt trong khoảnh khắc rút sạch, gương mặt Lạc Tử Khâm còn trắng hơn cả những bông tuyết đang bay ngoài kia.

Cô chẳng còn để tâm đến sự xấu hổ nữa, bước nhanh hai bước đến bên anh, rồi dùng động tác vô cùng nhẹ nhàng, hoàn toàn trái ngược với bước chân gấp gáp vừa rồi, cẩn thận đỡ lấy cổ tay Nhan Phương.

"Cổ tay anh sao rồi?"

Nhan Phương cúi mắt, ánh nhìn rơi xuống cổ tay của chính mình: "Không sao, chỉ là vết thương cũ thôi."

Giọng anh nhạt nhẽo như đang nói câu 'thời tiết hôm nay thật đẹp', chứ không phải về việc cổ tay mà anh dựa vào để kiếm sống, đã bị thương.

Lạc Tử Khâm vừa nghe xong thì hoảng hốt hẳn lên.

"Vết thương cũ à? Có nghiêm trọng không? Còn cử động được không??"

Giọng cô vô thức cao lên, một chuỗi câu hỏi như pháo nổ liên tiếp bật ra khỏi miệng.

Ngay sau đó, cô cúi đầu cuống quýt tìm điện thoại, vừa xoay vòng vòng quanh phòng vừa lẩm bẩm: "Không sao, không sao đâu, bây giờ vẫn còn đang trong kỳ nghỉ, vẫn còn thời gian để nghỉ ngơi. Em sẽ gọi cho chú Châu, chú ấy đã xoa bóp cho ba em nhiều năm rồi, vết thương nhỏ như vậy nhất định sẽ không sao, nhất định sẽ không sao đâu."

Câu 'không sao đâu' cứ thế lặp đi lặp lại bên môi cô vô số lần, càng nói càng nhỏ, càng nói giọng càng yếu.

Cô sốt ruột đến mức cứ chạy vòng vòng trong phòng khách, nhưng càng cuống thì lại càng không tìm thấy điện thoại.

Nhan Phương đứng yên đó, thị lực anh rất tốt, có thể nhìn rõ hàng mi dài rũ xuống cùng đôi mắt đỏ hoe ẩn dưới mái tóc bồng bềnh của cô gái.

Làn da của Lạc Tử Khâm trắng đến mức gần như trong suốt, vì thế mà đuôi mắt hơi ửng đỏ, còn vương hơi nước của cô càng trở nên nổi bật đến đau lòng.

Nhan Phương vẫn đứng nguyên tại chỗ, không có bất kỳ động tác nào.

Trên gương mặt anh không hề có biểu cảm gì, nhưng trong lòng lại là một mớ cảm xúc hỗn độn.

Giống như có ai đó làm đổ cả lọ gia vị, chua ngọt đắng cay cùng lúc dâng lên, cuộn trào trong lồng ngực.

Anh không biết những người hâm mộ khác có phải cũng sẽ quan tâm từng cử động của anh như vậy, có phải cũng đau lòng vì vết thương của anh hay không.

Nhưng cô gái này, quả thực đã để lại trong lòng anh một ấn tượng quá sâu sắc, sâu đến mức khó có thể quên đi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!