Chương 18: Bệnh viện

Mùa đông ở Bắc Kinh lạnh lẽo tiêu điều, sắc trời nhem nhẻm, ngay cả hàng cây xanh bên đường cũng trông như được phủ lên một lớp bụi, xám xịt và xỉn màu.

Lạc Tử Khâm không kịp cài áo khoác, đã vội vàng bế Cầu Cầu chạy về phía bãi đỗ xe.

Vĩnh Lạc Hoa Viên là một khu chung cư cao cấp, vì để bảo đảm sự xanh tươi và yên tĩnh, nên bãi đỗ xe được đặt ở cửa của khu chung cư, khoảng cách rất xa.

Xe của Lạc Tử Khâm cũng không phải ngoại lệ.

Có lẽ là Cầu Cầu đã quá ngứa, không ngừng ngọ nguậy trong lòng cô.

Lạc Tử Khâm không khỏi đau lòng.

Cô cúi đầu nhìn Cầu Cầu, an ủi mà v**t v* bộ lông mềm mại của nó, bước đi cũng nhanh hơn vài phần l.

Trời sắp vào đông, vườn hoa trong khu chung cư đều đã rụng hết, người đi lại cũng ít đi.

Lạc Tử Khâm chỉ liếc mắt nhìn một cái, nhìn thấy trên đường không có ai, liền dồn hết sự chú ý lên Cầu Cầu.

Đợi đến khi cô nhận ra phía trước có người, thì đã không phanh kịp bước chân, theo quán tính, cô tông vào một người nọ.

Kỳ lạ ở chỗ là người này không hề có ý né tránh.

Hoặc có thể là vừa rồi anh ta cũng vì thấy cô nên mới tiến lại gần.

Lạc Tử Khâm lập tức xin lỗi: "Xin lỗi, xin lỗi... tôi..." ngay khi cô còn chưa nói hết câu thì đã nhận ra đối phương là ai.

"Nhan Phương??"

Nhan Phương gật đầu, ánh mắt lướt qua mái tóc rối bù và chiếc áo bành tô bị gió thổi, sau đó mới chú ý đến Cầu Cầu đang được cô ôm chặt trong lòng.

"Sao thế?"

Ngay khi Lạc Tử Khâm nhìn thấy anh, khóe mắt cô đã đỏ hoe.

Giống như một trái tim lang bạc đột nhiên tìm được chỗ dựa, khiến toàn thân trở nên chân thực hơn.

Tất cả sự kiên cường đều bị hóa giải.

Cô mấp máy môi, gấp gáp tusm lấy tay áo của Nhan Phương, giọng nói như mang theo tiếng khóc, rồi nói: "Cầu Cầu... đột nhiên Cầu Cầu bị bệnh."

Nhan Phương nhìn bộ dạng hiện giờ của cô cũng đoán ra được phần nào, anh rất tự nhiên vươn tay ra ôm lấy Cầu Cầu trong lòng cô, "Đi thôi, tôi đưa cô đến bệnh viện thú cưng."

Giọng của anh trầm ổn, không hoang mang mà an ủi Lạc Tử Khâm để cô bình tĩnh lại.

Cô hít sâu một hơi rồi thở ra, có làn sương trắng bay lên trong không khí.

Rồi mới nhanh chân đi theo Nhan Phương.

Cho đến kho ngồi vào trong xe, con tim lo lắng đến sốt vó của Lạc Tử Khâm mới bình tĩnh lại, cô nhẹ nhàng xoa cằm Cầu Cầu, nhìn thấy nó thoải mái mà chợp mắt, hô hấp nặng nề cũng trở nên bình lặng, lúc này mới thả lỏng rồi nhanh chóng chớp mắt để giọt nước mắt đọng lại trên hàng lông mi rơi xuống.

Trên mặt cũng lộ ra một chút ý cười.

Xe của Nhan Phương lái vừa nhanh lại ổn định.

Có chút không yên tâm, tranh thủ trong lúc chờ dừng đèn đỏ, anh ngoảnh đầu nhìn Lạc Tử Khâm một cái.

Cô gái cúi đầu cười mỉm, trên mặt hiện lên nét dịu dàng.

Hàng lông mi của cô dài và cong cong, không tạo bóng hình quạt trên mặt cô khi có ánh đèn chiếu xuống.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!