Chương 15: Ngoài ý muốn

Tất cả sự nhiệt tình của Lạc Tử Khâm trong phút chốc bị dập tắt hoàn toàn khi nhìn thấy căn bếp của Nhan Phương.

Ờmmmmmmm...

Sau khi lục tung mọi ngóc ngách mà vẫn không tìm được lấy một hạt gạo hay một cọng rau, cô hoàn toàn chấp nhận số phận.

Không hổ danh là căn bếp của một nam thần không vướng bụi trần.

Quả nhiên, chẳng hề có chút hơi thở của khói bếp nhân gian.

Nhìn chiếc máy hút mùi sáng bóng không một vết dầu mỡ, quầy bếp sạch đến mức có thể phản chiếu bóng người, đây căn bản không phải là bếp nấu ăn mà là... vật trưng bày thì đúng hơn!

Lạc Tử Khâm bất đắc dĩ đi ra khỏi bếp, mở cửa chính, bắt đầu hành trình "chuyển nhà" từ nhà mình sang chỗ Nhan Phương.

Từ gạo, bột mì, dầu ăn, muối, cho đến dao thớt, xoong nồi, cô đều chuyển hết sang đây.

Đúng là một nữ công nhân siêng năng!

Haizz, làm đầu bếp thôi chưa đủ, còn phải kiêm luôn bảo mẫu, nhân viên thu mua và nhân viên dọn dẹp nữa.

Lạc Tử Khâm buộc tóc lên, cẩn thận thắt chiếc tạp dề dâu tây đáng yêu của mình, bắt tay vào vo gạo. Nhìn nước từ đục chuyển dần sang trong, cô cẩn thận kiểm tra mức nước hai lần, chắc chắn không có sai sót mới nhẹ nhõm thở ra.

Sau đó, cô cúi xuống mở tủ lạnh tìm rau củ và kết quả là... không có gì cả.

Nhìn vào tủ lạnh chất đầy bia và nước khoáng lạnh, Lạc Tử Khâm chỉ có thể đưa tay day trán, đầu óc đau nhói.

Đệt, cái này không giống như những gì mình tưởng tượng khi nấu ăn chút nào.

QAQ

Hít sâu một hơi, cô lại quay về nhà mình lần nữa, lấy ra rau củ tươi.

Chờ đã...

Ánh mắt Lạc Tử Khâm dừng lại ở chỗ chùm nho và mấy quả đào bên cạnh.

Sau một hồi đắn đo, cô cũng lấy chúng ra. Những trái cây tươi vẫn còn đọng giọt nước li ti trên vỏ, trông vô cùng mọng nước và ngon lành.

Còn nữa...

Thôi mang theo luôn vậy.

Lạc Tử Khâm rửa sạch trái cây, lục tìm một cái đĩa đẹp, cắt trái cây thành những hình dáng mà cô thích nhất, rồi mới hài lòng bưng đĩa hoa quả ra phòng khách.

Giọng khàn thì ăn chút hoa quả cũng có thể giúp dịu giọng mà.

Đi tiếp tế mát lạnh cho nam thần nào!

Nhưng lý tưởng thì tươi đẹp, còn thực tế thì lại đầy trắc trở.

Sự quan tâm mà cô chuẩn bị dành cho Nhan Phương còn chưa kịp bày tỏ thì đã bị anh dọa cho giật mình trước.

Lạc Tử Khâm trợn mắt há hốc mồm nhìn chằm chằm vào đống gì đó đang ngọ nguậy trên bàn máy tính của Nhan Phương, miệng mở to nhưng mãi không khép lại được.

Cô run rẩy giơ tay chỉ vào thứ đang cựa quậy kia, cả khuôn mặt đều tràn ngập dấu chấm hỏi.

Ai đó hãy nói cho cô biết chuyện gì đang xảy ra đi???

Trận đấu của Nhan Phương đã kết thúc, anh xoay ghế nửa vòng đối diện Lạc Tử Khâm, tay trái lười biếng chống lên trán, đôi mắt hơi nheo lại, trông có vẻ khá mệt mỏi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!