Chương 10: Cái ôm

Cảm giác này thật khác biệt.

Đối với Nhan Phương, trên thế giời này có hai kiểu người, đồng đội và người lạ, nam nữ đối với anh mà nói hầu như chẳng có gì khác nhau cả.

Thế nhưng, vào lúc này, anh dường như hiểu ra, nam và nữ quả thật là hai giống loài hoàn toàn khác nhau.

Anh đột nhiên hoài nghi, có phải vì bản thân anh đã một mình quá lâu, nên mới đột nhiên nảy ra cái suy nghĩ lạ lùng này.

Nhan Phương ho nhẹ một cái, rồi nhanh chóng dời tầm mắt, giọng nói vẫn cô cùng bình tĩnh: "Cô nhìn Teemo của đối phương đi, dù kỹ năng của vị tướng này có hơi... khó chịu, nhưng thực ra vẫn rất đáng chú ý. Nếu biết cách tận dụng nấm của hắn, hoàn toàn có thể thống trị khu rừng."

Lạc Tử Khâm mải mê nhìn thao tác và nhan sắc khuynh thành của Nhan Phương, hoàn toàn không để ý đến sự khác thường thoáng qua trên gương mặt anh. Nghe thấy lời anh nói, cô theo phản xạ lập tức đáp: "Tôi biết mà, giao tranh có thể thua, nhưng Teemo nhất định phải chết!"

Nhan Phương nghe cô nói thì sững lại một giây, khóe môi bất giác cong lên, có chút ngạc nhiên: "Cô cũng biết câu này à?"

Lạc Tử Khâm nghe ra ý cười trong giọng anh, khuôn mặt hơi nóng lên nhưng vẫn cố phản bác: "Tại Teemo nổi tiếng quá thôi."

Nhan Phương gật đầu, vẻ mặt thoải mái tiếp lời: "Nghe nói, trong thế giới Liên Minh Huyền Thoại, cứ mỗi phút lại có 23,5 Teemo bị giết."

Lạc Tử Khâm: "????? Nhiều thế á?????"

Nhan Phương liếc cô một cái, không nói gì.

Lạc Tử Khâm bị anh nhìn mà thấy hơi xấu hổ. Phản ứng của cô lúc nãy có khoa trương quá không nhỉ? Nhưng con số này thực sự quá lớn mà, trải nghiệm chơi Teemo ở đâu chứ???

Tâm tư cô quá đơn thuần, vẻ mặt cũng rất rõ ràng, tất nhiên Nhan Phương đều nhìn thấy.

Hiếm khi anh kiên nhẫn giải thích: "Nấm của Teemo phải đặt trong rừng mới phát huy tác dụng tốt nhất, nên rất dễ bị gank chết. Hơn nữa, hắn chủ yếu dựa vào việc ném đá sau lưng đồng đội hoặc lén lút..." cắm hoa cúc sau lưng kẻ địch.

Nói đến đây, anh ngừng lại một chút, biểu cảm có phần vi diệu.

Nhan Phương nhìn khuôn mặt nghiêm túc, đầy nghi hoặc của Lạc Tử Khâm, mím môi, rồi dời ánh mắt về màn hình máy tính.

Với một tân thủ non tay thế này, thực hành sẽ hiệu quả hơn.

"Cô nhìn kỹ đi."

Lạc Tử Khâm dán mắt vào màn hình, trơ mắt nhìn Nhan Phương điều khiển Thợ săn bóng đêm Vayne, hiên ngang tiến thẳng vào bụi cỏ nơi Teemo đang nấp, xông lên là một trận hành hạ loạn xạ.

Lạc Tử Khâm trực tiếp hóa đá.

Dạy học kiểu này... thực sự đáng tin không??

Còn chưa kịp suy nghĩ, giọng nói của Nhan Phương đã nhắc nhở cô: "Chú ý thanh máu."

Lạc Tử Khâm dời mắt, liền thấy thanh máu của Teemo tụt xuống như một quả bóng bị xì hơi, nhanh chóng chạm đáy. Cùng với giọng nữ trầm vang lên đầy nghiêm nghị, Teemo hoàn toàn gục ngã dưới chân Vayne.

"......"

Emmmmmm

Cứ thế mà giết luôn à...

Cô chỉ thấy thanh máu của Teemo tụt không phanh mà thôi.

"Chết rồi???" Lạc Tử Khâm có chút không dám tin.

Nhan Phương hờ hững gật đầu, vẻ mặt có chút thờ ơ.

Đúng là thần tiên và phàm nhân khác nhau một trời một vực.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!