Ánh đèn chói lòa và bầu không khí nhiệt liệt, trong trung tâm thể thao toàn là tiếng reo hò của người hâm mộ.
"Chúng ta hãy cùng chúc mừng quán quân năm nay
-- đội SGD của Hàn Quốc!!"
Bình luận viên người Hàn Quốc kích động mà hét vang, lại lần nữa kích hoạt một làn sóng reo hò khác.
Khác với tuyển thủ của đội SGD đang vinh quang đứng trên sân khấu đầy ánh đèn là góc tối phía sau sân khấu.
Nhan Phương tựa lưng vào tường, vô cảm mà đứng nghe những tiếng reo hò đang vang vọng. Dưới ánh đèn mờ, bộ quần áo đồng phục màu đỏ trắng trên người anh liền mất đi dáng vẻ rực rỡ vốn có.
Anh cúi đầu ngơ ngác nhìn dòng chữ WKY trên áo, rất lâu rồi lại đưa một điếu thuốc lên miệng.
Châm lửa rồi làm một hơi thật sâu.
Làn khói mà trắng bay lên, làm mờ đi gương mặt tuấn tú của anh, khiến người khác không thể nhìn rõ biểu cảm trên mặt anh.
Dưới chân anh là một mảng toàn đầu lọc thuốc lá."Đại tiểu thư của tớ ơi, được rồi, tớ sắp ra tới cửa sân bay rồi."
"Cái gì cơ? Lại thua à, không sao cả, năm ngoái cậu mới mua lại WKY mà, đâu cần gấp gáp tạo thành tích như vậy..."
"Đừng để ý mấy kẻ ở trên mạng mắng chửi, người trả lương cho bọn họ là cậu chứ đâu phải đám anh hùng bàn phím kia."
"Đừng tức giận nữa, để người khác nhìn thấy thì hình tượng CEO bá đạo của cậu sẽ bị sụp đổ đấy. Nghỉ ngơi một chút, khôi phục trạng thái cũng tốt."
Giọng nói của cô rất nhẹ nhàng, ở cái nơi ồn ào như sân bay này cũng trở thành một cảnh đẹp nhỏ. Cô đang mặc một chiếc áo khoác cashmere được cắt may khéo léo và đi giày cao gót, nhưng lại đeo một chiếc khăn quàng dày hoàn toàn không phù hợp, che nửa khuôn mặt.
Trên tay cô kéo theo một vali hành lý nhỏ, dùng hết sức để đẩy cánh cửa kính của sân bay, kết quả bị cơn gió bên ngoài thổi khiến cô rùng mình.
"Bên ngoài đúng là lạnh thật... á..."
Cô kêu lên một tiếng.
Ngay khi cô vừa đứng vững thì đột nhiên có người tông vào cô.
Lạc Tử Khâm loạng choạng, điện thoại cũng tuột khỏi tay, cô lo lắng đến nỗi không để ý đến vết thương đau nhức ở chân, chỉ muốn nhào lên đỡ lấy điện thoại. Không ngờ rằng sàn nhà bị ướt vì cơn mưa đêm qua, cả cơ thể cô lại vì dùng lực quá nhiều mà ngã nhoài ra sàn đất.
Úi cha! Lạc Tử Khâm không giãy dụa nữa, nhắm mắt từ bỏ cứu chữa.
Thứ mà tay cô chạm vào không phải là sàn nhà lạnh lẽo.
Cảm giác ấm nóng vô cùng chân thật khiến Lạc Tử Khâm không khỏi kinh ngạc, cô đột nhiên mở mắt, cô bắt gặp một đôi mắt lạnh lùng như băng.
Cô không kịp phản ứng lại thì người bị cô vồ ếch đã lễ phép lùi lại một bước và vươn tay ra, Lạc Tử Khâm không nhìn rõ động tác của người nọ, đến khi nhìn lại, cái điện thoại vừa bay lúc nãy đã vững vàng nằm trong lòng bàn tay của cô.
Lạc Tử Khâm nở nụ cười.
Chiếc điện thoại này là mẫu mới nhất mà bố cô tặng.
"Tôi xin lỗi, và cảm ơn anh." Lạc Tử Khâm vội vàng nói lời cảm ơn.
Giọng của cô rất ngọt ngào mềm mại, giống như ngâm trong hũ mật ong vậy, nhưng người đàn ông kia lại không chút rung động, chỉ lạnh nhạt nhìn cô một cái, gật đầu rồi rời đi một cách nhanh chóng.
Cũng không tử tế là bao.
Một lực kéo mạnh từ bả vai cô truyền đến, mạnh đến nỗi khiến cô mất thăng bằng mà ngả về phía trước, cái túi LV trên tay cũng tuột ra theo.
Lạc Tử Khâm ngã phịch xuống đất, hai chân đau như gai đâm. Cô muốn chạy theo cản tên cướp lại, nhưng cơ thể lại không nghe theo sự điều khiển của cô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!