Sáng hôm sau, lúc Kiều Hạ Linh thức dậy thì không thấy Vũ Hoàng Huy đâu hết cô đi vào toilet làm vệ sinh cá nhân rồi mặc một chiếc áo choàng tắm màu trắng đi ngoài, vừa tính mở cửa phòng đi về phòng mình thì đã nhìn thấy Vũ Hoàng Huy thay tây trang màu đen lịch lãm, trên tay đang bưng điểm tâm sáng nóng hổi đi vào để trên bàn.
"Con thức dậy rồi ăn sáng đi".
Kiều Hạ Linh tỏ vẻ hiếu kỳ: "Con cho người giúp việc về nhà rồi thức ăn ở đâu mà thịnh soạn vậy hả?".
Vũ Hoàng Huy đi vào ôm lấy cái eo nhỏ của Kiều Hạ Linh rồi trao cho cô một nụ hôn ngọt ngào: "Đều là chú tự tay làm hết đó".
"Sao cơ, chú có thể nấu ăn được à?".
Vũ Hoàng Huy khẽ nở nụ cười ôn nhu nắm tay của Kiều Hạ Linh đi qua sofa ngồi xuống rồi gắp thức ăn đút cho cô: "Ăn thử xem thế nào".
Kiều Hạ Linh ăn một miếng rồi quay sang nhìn Vũ Hoàng Huy bằng ánh mắt kinh ngạc: "Ngon lắm đó, thật sự là chú nấu sao?".
"Đương nhiên rồi".
Kiều Hạ Linh liền lên tiếng trêu ghẹo Vũ Hoàng Huy: "Thật không ngờ chú nấu ăn giỏi như vậy đó nha, cô thật là có phúc mà chắc là trước đây đã từng thưởng thức nhiều món do chú nấu rồi".
Vũ Hoàng Huy lắc đầu đáp: "Không có, chú chỉ mới học nấu ăn được khoảng một năm thôi, từ cái ngày mà chú quyết định sẽ chung sống với con đã đi học nấu ăn, chú muốn nấu cơm cho người con gái mình yêu mỗi ngày".
Kiều Hạ Linh nghe thấy như thế thì vô cùng cảm động: "Trước nay chưa từng có ai vì con mà làm nhiều đến như thế".
"Từ nay về sau đã có chú rồi, chú nhất định sẽ mang lại hạnh phúc cho con mà, đồng ý làm vợ chú nhé Kiều Hạ Linh?".
Vũ Hoàng Huy đột ngột quỳ một chân xuống đất trước mặt của Kiều Hạ Linh rồi đưa một chiếc hộp nhung màu đỏ trước mắt cô đồng thời cầu hôn một cách bất ngờ.
Kiều Hạ Linh vội đứng dậy qua vài giây xúc động cô bối rối: "Dạ chú đứng dậy trước đi, con đồng ý gả cho chú mà".
Vũ Hoàng Huy liền vui vẻ đứng dậy rồi đeo chiếc nhẫn kim cương đắc tiền kia vào tay của Kiều Hạ Linh.
"Chú xem ngày tốt rồi cuối tháng sau chúng ta chính thức tổ chức hôn lễ đến lúc đó con có thể danh chính ngôn thuận ở bên cạnh của chú rồi".
Kiều Hạ Linh liền hôn nhẹ lên môi của Vũ Hoàng Huy: "Vậy thì tốt quá rồi cuối cùng con cũng có danh phận để ở bên cạnh chú đàng hoàng rồi".
Vũ Hoàng Huy khẽ cười trìu mến với Kiều Hạ Linh rồi đáp: "Từ đây đến ngày kết hôn con phải nghỉ ngơi thật tốt, chăm sóc bản thân cho thật xinh đẹp để trở thành cô dâu đẹp nhất của chú đó nha".
"Dạ con biết rồi" Kiều Hạ Linh ngoan ngoãn gật đầu đáp.
Vũ Hoàng Huy nhìn đồng rồi nói: "Con ăn sáng rồi nghỉ ngơi đi đêm qua chúng ta làm tình cũng hơi nhiều đó, bây giờ chú phải đến công ty bởi vì sáng nay có một cuộc họp quan trọng".
Kiều Hạ Linh vui vẻ gật đầu rồi đi xuống lầu để tiễn Vũ Hoàng Huy đi làm, sau đó cô quay lại phòng theo dõi thiết bị định vị của anh đến công ty rồi thì mới an tâm đi tới tủ quần áo mở ra.
Tư Đồ Thuần ngồi bên trong trừng mắt nhìn Kiều Hạ Linh với sự oán hận không ngui, cô lấy cái khăn bịt miệng ra khỏi miệng bà ra.
Tư Đồ Thuần lập tức lên tiếng mắng chửi: "Mày đúng là con đàn bà đê tiện đầy tâm cơ mà, có thể ngang nhiên để người khác xem mày và anh ấy đụ nhau như thế đúng là quá biến thái mà".
Kiều Hạ Linh nghe thấy không hề tức giận mà chỉ cười đáp: "Sao hả đêm qua tận mắt chứng kiến người đàn ông mà bà cho là bất lực đụ tôi mãnh liệt như thế có cảm giác gì hả?".
Tư Đồ Thuần rủ mắt: "Anh ấy chưa bao giờ cương lên với tao như thế chứ đừng nói là đụ nhau mãnh liệt như với mày đêm qua".
"Nhưng chắc là xem người ta làm tình live như thế khiến bà nứng lồn lắm đúng không hả? Tôi đã có lòng tốt khuyến mãi cho bà cái máy rung để thõa mãn rồi còn gì".
Tư Đồ Thuần nghe thấy như thế liền hậm hực: "Thà không có còn hơn cái máy chết tiệt đó chẳng những không thỏa mãn mà con làm tao vô cùng nứng mày biết không hả?".
Kiều Hạ Linh liền nhoẻn miệng cười: "Tư Đồ Thuần bà là kẻ ngu ngốc nhất thế giới này đó có một người chồng vừa đẹp trai lịch lãm lại giàu có nhưng không biết trân trọng suốt ngày toàn ra ngoài dụ dỗ trai tơ làm tình cùng bà để rồi kết cục thế nào có đau không hả?".
Vẻ mặt của Tư Đồ Thuần vô cùng đau khổ đáp: "Tao thật sự rất hối hận vì đã đánh mất anh ấy nhưng quá trễ để làm lại từ đầu rồi, hiện giờ anh ấy cũng đã cầu hôn mày rồi tao làm gì còn cơ hội nữa".
Kiều Hạ Linh tháo dây trói Tư Đồ Thuần ra, bà ta liền xông tới nắm cổ áo của cô với vẻ mặt tức giận: "Kiều Hạ Linh nếu mày biến mất khỏi thế giới này thì anh ấy sẽ quay về bên tao mà thôi".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!