Cũng may là cầu thang được trải thảm. Theo quán tính, đầu cô chạm đất trước, sau khi lộn mấy vòng trên cầu thang thì đã dừng lại, cô nằm im bất động.
Trước mắt là một tầng sương mù, hình như xung quanh có người hô lớn tiếng.
Người được Uông tổng đưa đến, sao nhân viên lại không nhận ra? Khi có người đưa cô nằm xuống ghế ở sảnh nghỉ, Uông Nhất Sơn cũng hộc tốc chạy đến.
Theo sau anh ta là bà Hứa đang tái mặt. Thấy con gái nhắm nghiền mắt nằm trên ghế, bà vội vàng chạy tới, lại bất ngờ nhìn thấy mấy dấu hôn trên cổ con gái. Là người từng trải, sao bà lại không biết ý nghĩa của dấu vết này? Nhất thời, cổ họng bà như bị bóp nghẹt.
Uông Nhất Sơn thô bạo đẩy bà Hứa đang đứng ngây người ra, đưa tay vỗ nhẹ lên má Hứa Triển, "Triển Triển, mở mắt ra, nhìn anh này." Lúc Hứa Triển mơ màng mở mắt và liếc anh ta một cái, Uông Nhất Sơn liền gọi người đưa cáng tới, vơ vội tấm thảm mỏng bên cạnh bọc cả người cô lại rồi đưa cô đến bệnh viện.
Sau cuộc kiểm tra tại bệnh viện, bác sĩ nói không có gì đáng lo, não chỉ bị chấn động nhẹ, nằm nghỉ là ổn. Nằm trong phòng bệnh cao cấp, đầu óc Hứa Triển vẫn quay mòng mòng, nhiều chi tiết trong quá trình trưởng thành lần lượt hiện ra.
Nghe mẹ nói, sau khi cô được sinh ra không lâu thì bố cô đổ bệnh rồi qua đời. Khi còn bé, cô vẫn hay bị chửi là đồ không cha, lúc đó cô đã nằm trên giường khóc rấm rứt, nhìn bức ảnh duy nhất của bố.
Đôi trai gái trong ảnh có vẻ mới lớn, nhưng thật sự là đôi trai tài gái sắc. Chàng trai mặc chiếc áo trắng và quần màu tro, cô gái mặc cả bộ trắng tinh khôi, hai người ngồi ở hai đầu ghế đá, nhưng lại hơi nghiêng vào nhau. Đó mới là tình yêu vào thời kỳ bấy giờ, vấn vương nét ngây ngô, non dại. Mẹ nói, đó là bức ảnh mẹ và bố chụp cùng nhau lúc học Trung học…Nhưng, tại sao hai người lại không có ảnh sau khi kết hôn? Hơn nữa, người nhà của bố chưa từng đến thăm mẹ con cô.
Cô còn nhớ mang máng, từ năm mình sáu tuổi, người xung quanh đều buông lời không hay với cô.
Có lần cô từng hỏi mẹ rằng tại sao cô lại cùng họ với mẹ trong khi những đứa trẻ khác đều mang họ bố. Lúc ấy, mẹ cười chua chát, sau đó nói với cô, bởi vì mẹ và bố trùng hợp cùng họ.
Sau khi mẹ tái giá, Hứa Triển được mẹ đưa tới đất huyện xa quê cũ ngàn dặm, từ đó không trở về nữa. Dường như bà Hứa đã cắt đứt toàn bộ với cuộc sống xưa, cũng là chặt đứt nửa đời còn lại của mình, chết lặng chịu giày vò bên cạnh gã nát rượu, lê lết nốt những ngày tháng sau này.
Đúng lúc Hứa Triển suy nghĩ miên man, bà Hứa lén vào phòng bệnh, ngồi trước giường gọt táo rồi cắt thành từng miếng nhỏ.
Khi còn bé, Hứa Triển phải thay răng sữa, lúc ăn táo, vỏ táo cứa vào lợi khiến cô khóc rống lên. Từ đó về sau, mỗi lần ăn táo, cô đều trề môi đòi mẹ gọt vỏ. Nhưng từ sau khi mẹ sinh em bé, Hứa Triển đã phải bỏ trò làm nũng hồi nhỏ.
Còn nhớ, khi những cô bé khác được tết tóc xinh xắn, mặc áo váy xúng xính ngúng nguẩy trước mặt mình, lúc nào Hứa Triển cũng cắn môi kéo chiếc váy cũ được hàng xóm cho. Khi ấy, cô vẫn chưa hiểu thế nào là ăn nhờ ở đậu, thản nhiên đòi mẹ mua váy mới. Ông bố dượng nghe thấy liền đạp cô ngã ra đất, "Con ranh con! Có cơm mà ăn là phúc rồi! Đòi này đòi nọ, mẹ kiếp!
Lấy mẹ mày đúng là lỗ vốn!"
Lần đó, bụng cô xanh tím một mảng, còn mẹ cũng bị dính vạ, vác bụng bầu hơn bốn tháng mà vẫn bị ăn mấy cái tát.
Cho đến giờ Hứa Triển vẫn nhớ rõ ràng, tối hôm ấy, mẹ sợ đánh thức gã bợm rượu, nhẹ nhàng đóng cửa lại, vặn nhỏ đèn, vừa chảy nước mắt vừa cẩn thận gọt táo cho cô, cắt thành từng miếng nhỏ bỏ vào đĩa. Sau đó, mẹ xoa bụng dỗ cô ngủ.
Nhưng khi đó, cô chưa hiểu chuyện nên dỗi mẹ. Cô hận mẹ, tại sao phải lấy một gã thô bạo như vậy? Tại sao còn đẻ con cho ông ta để rồi phải san bớt tình thương dành cho mình. Quả táo đã bổ xong bị cô hẩy bỏ, tung tóe trên giường. Sau đó, cô giận dỗi mếu máo rồi thiếp đi lúc nào không hay. Trong lúc mơ màng, cô nghe thấy mẹ mở rương, hình như đang tìm gì đó.
Sau này cô mới biết, đêm đó, mẹ không hề ngủ, thức trắng sửa bộ váy tốt nhất cho cô, cắt thêm ít vải khâu một chiếc nơ đính lên cổ áo, còn khâu thêm một chiếc nữa làm nơ cài tóc.
Sáng dậy, chiếc váy được đặt trên ghế cạnh giường, còn mẹ cô thì đỏ mắt, cười tủm tỉm hỏi cô có thích bộ váy không.
Sao có thể không biết thẹn chứ! Đây chính là bộ váy mẹ mặc khi chụp ảnh cùng bố. Ngày thường, mẹ không nỡ mặc, chỉ thỉnh thoảng đem ra phơi những ngày nắng ráo. Treo trước cửa sổ, đưa ngón tay mảnh ra vuốt nhẹ những nếp nhăn, nhìn làn váy khẽ tung trong gió, sau đó, bà lại cất vào rương.
Hình như, cũng từ đêm đó, Hứa Triển đã trưởng thành. Cô không còn đòi mẹ mua đồ cho nữa.
Hôm nay, mẹ lại chiều cô như khi còn bé, giống như lúc cô chịu ấm ức, bổ táo rồi đặt trước mặt cô. Lúc mẹ đang gọt táo, cô đã khóc một hồi, hai con mắt sưng đỏ.
"Triển Triển, còn choáng không?"
"Tốt hơn nhiều rồi mẹ, con không sao." Bao nhiêu lời quanh quẩn trong đầu đều bị quả táo này chặn đứng. Hứa Triển ngoan ngoãn mở miệng để mẹ đút táo.
Đúng lúc này, Uông Nhất Sơn mang đến một túi đồ. Sau khi đặt túi xuống, anh ta nhấc cái khay bà Hứa mang đến rồi thản nhiên nói: "Cô, bác sĩ nói Triển Triển không sao đâu, chú với em đang đợt ở làng nghỉ mát sốt ruột quá nên cháu gọi tài xế chờ dưới tầng rồi, cậu ta sẽ đưa mọi người về."
Hứa Triển phát hiện ra, khi Uông Nhất Sơn vào, mẹ cô tóm chặt lấy quần, dáng vẻ như không biết phải làm sao.
"Tôi…tôi không thể để Triển Triển ở lại được."
Dường như Uông Nhất Sơn không nghe thấy lời phản đối lí nhí của Hứa Thu Mạn, chỉ mỉm cười rồi nắm lấy vai bà, hơi dùng lực khiến Hứa Thu Mạn bất giác đứng dậy, "Chú sốt ruột quá, nói là nếu không về sẽ bị muộn làm, vừa rồi còn tức giận đập vỡ đồ đạc. Cô mà còn chần chừ, chỉ sợ chú không hạ hỏa được. Triển Triển đã có cháu lo rồi, cô không phải bận tâm đâu!"
Lừa đảo thành quen rồi, lời nói khách sáo vô cùng. Bà Hứa không phải là đối thủ của anh ta, bị anh ta đưa ra khỏi phòng bệnh và xuống tận cổng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!