Chương 6: Tặng phẩm của Diêm vương

Địa phủ

Có thể do Bạch Thiện là cốt yêu nên dị thường hơn người, người chết đi thì không thể nhớ đến chuyện của tiền kiếp chỉ nhớ chuyện của kiếp này. Nhưng ả thì khác.

"tiện nhân lẳng lơ! Cuối cùng thì ngươi cũng đã đền tội..."

"Dâm phụ....!!! ta chờ đợi ngày này rất lâu rồi"

"Ác phụ! "

Cho nên với tất cả những oan hồn vừa đánh vừa chửi ả lúc này, Bạch Thiện không còn xa lạ gì.

"con bà nó! ngươi dám nhổ nước bọt vào ai hả... con đàn bà xấu xí kia" Bạch Thiện hét vào người vừa tát vào mặt ả, rồi túm tóc người ta.

"đồ lẳng lơ! Ngươi chửi ai hả" ngươi kia cũng không phải dạng vừa, đè Bạch Thiện xuống đánh tới tấp.

"đánh hay lắm... đánh chết ả đi.." Cả một đám đông reo hò phấn khích, không người nào còn nhớ trước mặt họ là ai.

" Rầm...!!!"

Cảnh tượng quá nháo nhào, người đánh, người chửi. Diêm vương cần phải lên tiếng cho họ biết đây là lãnh địa của ai, đâu đến phiên họ làm càng quấy.

"ở đây là địa phủ chứ không phải là cái chợ trời... im lặng hết cho ta, mọi người quay về chỗ của mình"

Tất cả hồn ma không về chỗ ngồi mà chạy đến quỳ trước mặt Diêm đế, bọn họ đồng thanh cất tiếng, vang vọng khắp mười tám tầng địa ngục.

"Diêm vương! Xin người trừng trị Bạch Thiện, lấy lại công đạo cho tất cả chúng tôi"

"xin người lấy lại công đạo cho chúng tôi"

Diêm vương cảm thấy yêu cầu này không hề quá chút nào, cũng để cho họ sớm xua tan đi oán khí mà đầu thai lại làm người, không phải đi lang thang khắp nơi làm mất mỹ quan của địa phủ.

" Bạch Thiện! tội người tày trời... ta quyết định sẽ đày ngươi vào súc sinh đạo, vạn kiếp không thể luân hồi làm người"

Diêm đế lại quay sang nhìn hai thuộc hạ thân tính mà ra lệnh.

" Hắc Bạch vô thường! còn không dẫn ả đến súc sinh đạo"

Bạch Thiện vùng vẫy kháng cự không chịu đi, còn la hét nói Diêm vương không công bằng với ả.

"Không! ta không đi đâu hết, ta không muốn làm súc sinh... ta muốn làm người"

"Diêm Vương! Lão già hồ đồ... lão như vậy mà công tâm sao, họ đòi công đạo, ta cũng muốn công đạo... ta không phục, lão thiên vị"

Bạch Thiên vừa nói xong thì một trận cười giòn giã vang lên.

" Ha..a..!!!"

Không chỉ Diêm vương cười mà tất cả người ở đây đều cười đến ôm bụng, như nghe được một chuyện hài nhất thiên hạ, tội của Bạch Thiện chất cao thành núi, không giấy viết nào kể hết, mà ả còn dám mở miệng kêu oan, đòi công đạo.

" Ngươi hại người vô số ... đày vào súc sinh đạo là đúng tội của ngươi, không phục cái gì hả"

Bạch Thiện đẩy Hắc Bạch Vô Thường ra, chen đến trước mặt Diêm vương."Lão nói bọn họ vì ta chết oan, vậy còn những cái chết của ta không oan sao... đi thuyền thì chìm thuyền, lên núi thì núi sạt, ngay giữa lúc trời nắng cũng bị sét đánh chết"

"gần đây nhất là đang làm tình lại lên máu mà chết, lão có công bằng với ta không hả..... toàn những cái chết vô lý, ta đây không phục"

Bạch Thiện gây tội ác tày trời, quỷ thần câm phẩn, thì hỏi nếu ông trời để an yên ổn sống thì còn gì là đạo lý, nhưng lần nào cũng vậy, đợi khi ả nhận được báo ứng thích đáng thì nhân vật chính đã chết sạch.

"Bạch Thiện! dù ngươi có nói thế nào đi nữa, cũng không thể thay đổi được số kiếp lần này.... mau đưa ả đi"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!