Sau khi nghe lời giải thích của Nhị phu nhân, trạng nguyên gia đã mời đại phu đến chẩn mạch cho nàng ta nhưng sau khi đại phu bắt mạch xong thì...
"Chát..t..t..!!!"
"Tiện nhân! Người còn gì để nói..."
" Tướng công! Thiếp.. thiếp không biết"
" Chát..t.t!!"
Nhị phu nhân chưa biết giải thích sao thì đã nhận thêm một cái tát khác. Kết quả chẩn mạch của đại phu là nhị phu nhân không hề trúng xuân dược nhưng nhị thiếu gia thì trúng mê dược cực mạnh, mãi tới hai ngày sau cậu mới tỉnh dậy, cũng không nhớ chuyện gì đã xảy ra.
"dâm phụ! đi theo ta"
"tướng công! Chàng muốn dẫn thiếp đi đâu"
"đi đâu rồi ngươi sẽ biết"
Trạng nguyên gia bước tới, nắm tóc của nhị phu nhân kéo lê ra khỏi phủ trạng nguyên, ném nàng ra ngoài đường.
"đệ đệ của ta mới có mười ba tuổi ngươi lại cưỡng bức nó, hành động như súc vật... phủ trạng nguyên ta không thể chứa hạng nữ nhân dâm đãng như ngươi... mau cút đi"
" Hu...u...!!! tướng công, thiếp không có người thân ở Kinh Thành, chàng đuổi thiếp thì thiếp biết đi đâu đây... thiếp còn đang mang thai"
"Rầm..!!!"
Nhị phu nhân vừa bước tới thì hắn lại tung một cước, nàng ngã ra phía sau, một dòng máu đỏ thẳm liền chảy ra giữa hai chân chảy nàng, nhị phu nhân ôm bụng đau đến quằn quại, không thể ngồi dậy nổi.
"tướng công! bụng.. bụng... của thiếp... đau quá"
"từ đây về sau người không còn là người của phủ trạng nguyên, biến đi cho khuất mắt ta"
Bạch Thiện hả hê đứng sau cánh cửa quan sát mọi thứ, sau khi nhìn nhị phu nhân ngã dưới đất, mới bước ra, đóng vai một người tốt đại lượng.
"Tướng công! Dù sao muội ấy cũng đang mang thai, chàng không nên nhẫn tâm như vậy" Ả đỡ nhị phu nhân đứng dậy, còn oán trách trạng nguyên gia.
" Phu nhân! Nàng quá lương thiện, nàng có biết vừa rồi con dâm phụ này đã vu khống nàng, nói nàng hạ xuân dược, gài bẫy hại ả... bây giờ nàng còn muốn nói giúp ả sao" Trạng nguyên gia bước tới kéo Bạch Thiện về.
Nghe được những lời này trong lòng của Bạch Thiện rất sảng khoái, bên tai ả còn nghe thấy những lời xầm xì của mọi người, họ nói ả là người lương thiện, đại bồ tát, còn nhị phu nhân là dâm phụ lẳng lơ.
Bạch Thiện nghe mà mát dạ mát gan, nhưng vẫn giấu đi nụ cười đắc chí vào trong. Tiếp tục làm một người tốt.
"Tướng công! Muội ấy dù sao cũng đang mang cốt nhục của chàng, chàng không nghĩ cho mẹ thì cũng phải nghĩ cho con... chàng đừng đuổi muội ấy ra khỏi phủ mà"
"Phỉ..!!! ta khinh"
Trạng nguyên gia lại tức giận, nhổ ngụm nước bọt vào người của nhị phu nhân.
"Thứ dâm phụ như ả không biết đã gian díu với bao nhiêu gã, đứa con trong bụng chắc chắn không phải là của ta... "
"Nhưng mà.." Bạch Thiện lên tiếng
"phu nhân! chúng ta vào trong thôi"
Bạch Thiện còn muốn tiếp tục làm người tốt, nhưng trạng nguyên gia đã kéo ả vào trong phủ. Hắn còn sai người khóa cửa lại không cho nhị phu nhân vào, bỏ mặt nàng trơ trội ở bên ngoài.
Mấy ngày sau lại có những lời đồn đại, có người nhìn thấy nhị phu nhân của trạng nguyên gia bị một đám thổ phỉ kéo vào trong miếu hoang cưỡng bức cho tới chết. Đương nhiên đây cũng là một kiệt tác khác của Bạch Thiện.
Cốc... cốc..!!!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!