Trước rạp chiếu phim
"Tiểu Nhã! cậu đứng đây đợi mình... nhớ là không được đi đâu, mình mua đậu phộng sẽ quay lại ngay, nhớ chờ mình.... không được đi đâu" Dục Uyển vừa đặt hai chai nước vào tay của Lý Nhã, vừa căn dặn như mẹ dặn con.
"Ừ! không đi đâu hết, sẽ đứng đây chờ cậu... mình đâu phải là con nít, cậu mau đi đi" Lý Nhã không muốn trễ mất buổi chiếu phim nên vừa hối vừa đẩy Dục Uyển đi.
Đúng vậy, cậu không phải là con nít, mà là báu vật trên tay của Bạch Ngạn Tổ. Cậu mà sứt mẻ chút nào, mình sẽ sống không yên với hắn. Nhớ đến thái độ và ánh mặt của Bạch thiếu, lúc cô đến xin phép hắn dẫn Lý Nhã đi ra ngoài xem phim. Tới giờ cô vẫn còn bị ám ảnh. Trước mặt Lý Nhã thì hắn không nói gì nhiều, chỉ có mấy chữ " Được! em có thể đi".
Nhưng sau khi Lý Nhã mừng rỡ chạy lên lầu thay quần áo. Thì ở dưới này, hắn hiện nguyên hình.
"Cô đưa Lý Nhã đi thì phải đưa cô ấy bình an trở về, nếu có bất cứ chuyện gì xảy ra trên người cô ấy... thì tất cả anh em trên dưới Bạch Bang chỉ mỗi người một đao, cũng đủ biến cô thành thịt tương"
Thật là đáng sợ, cô không dám nghĩ đến nữa...
Dục Uyển sau khi mua đậu phộng xong, lại bị mùi hương của hạt dẻ nướng quyến rũ, nên chạy qua đó mua thêm một bao hạt dẻ nướng nữa. Lúc này có một thằng bé từ đâu lao vào người cô. Khiến cho tất cả đậu phộng và hạt dẻ đều rơi hết xuống đất.
Thằng nhóc sợ hãi, cuống cuồng xin lỗi cô.
"Em xin lỗi... em xin lỗi..."
Nhóc con này chắc cũng chỉ lớn hơn Bin của cô vài tuổi, nhìn khuôn mặt tèm lem và quần áo rách rưới trên người nó. Trong lòng cô cảm thấy có chút đau xót. Không biết giờ này Bin và Bo của cô thế nào...
Trong lúc Dục Uyển đang còn sống trong hồi tưởng thì thằng nhóc bắt đầu dịch chuyển đôi chân từ từ, sau đó là chạy thục mạng. Không biết là ai đang đuổi bắt mà nó chạy như bị ma dí.
Dục Uyển khum lưng xuống nhặt hạt dẻ và đậu phộng, xem có vớt vát được chút nào không. Nhưng ngay khi cô cúi người xuống, đã cảm nhận được một sự trống vắng, không vật cản trở ở bên hông. Trên người cô đã mất đi một thứ rất quan trọng....
"thằng nhóc! đứng lại mau, trả ví tiền lại đây.." Dục Uyển hét lên
Đúng vậy, đó là ví tiền của cô đã bị thằng nhóc đó lấy trộm. Nó cố sức chạy, cô ra sức đuổi theo. Nhưng đây có lẽ là địa bàn của nó nên rất thông thạo đường, rượt đuổi qua mấy con phố, cô vẫn không bắt được nó.
Mặc dù bị cô đuổi đến ngõ cụt nhưng thằng nhóc vẫn có đường thoát thân. Nó trèo lên mấy bao cát, định nhảy qua tường thì Dục Uyển cầm lấy thùng giấy các tông cạnh thùng rác, ném vào lưng nó.
"Bốp!"
Dục Uyển cảm thấy không uổng phí suốt hai năm, làm công tác vệ sinh ở câu lạc bộ bắn súng, cô học được cũng không ít. Một phát trúng tâm, thằng nhóc lăn từ trên bao cát xuống đất. "Nhóc con! ngay cả tiền sinh mạng của chị mà cưng cũng muốn trộm... muốn chết hả..."
"Bốp..!!" Dục Uyển lôi cổ thằng nhóc dậy và gõ vào đầu nó.
"Bà cô xấu xí! ai cho bà gõ vào đầu tôi, bà là thầy hay là ai của tôi hả..." Thằng nhóc này lại rất sĩ diện, bị Dục Uyển nắm cổ còn gõ vào đầu, nó tức giận giãy nảy lên.
Cái này dân gian gọi là "vừa ăn cướp vừa vừa la làng", không biết là phụ huynh mặt mũi ra sao, có thể sinh ra một tên nhóc ngang tàng không biết lý lẽ. Nhóc con vùng vẫy đánh đấm loạn xạ, làm Dục Uyển hoa cả mắt. Cô quyết định giữ lấy hai "càng cua" của nó vặn ngược về sau.
"Á...a...!!!!"
"Bà cô xấu xí! bà ỷ lớn hiếp nhỏ còn gì là anh hùng hảo hán... có giỏi thì bà thả tôi ra, chúng ta hẹn lại một ngày rồi ra quyết đấu sinh tử" Hai tay bị bẻ ngược về sau, thằng nhóc còn bị Dục Uyển đẩy vào tường.
"Cưng tưởng chị ngốc sao, quyết đấu sinh tử gì đó... chị đây không cần, dẫn chị đi gặp cha mẹ của nhóc"
"Bà cô xấu xí! nói cho bà biết... cha mẹ tôi rất lợi hại, tôi mà dẫn bà đi gặp họ... là bà sẽ hối hận đó, tôi sẽ nói cho họ biết là bà đánh tôi thế nào... lúc đó người cầu cứu sẽ là bà"
"Bốp..!!!" Dục Uyển lại đập vào đầu nói, "bà cô xấu xí" dám chửi thẳng vào mặt cô, đúng là muốn ăn đòn.
"Bà cô xấu xí... em mà dám gọi chị như vậy... một lần nữa, chị đây đập chết em... tên chị là Hoắc Dục Uyển" Dục Uyển nói, nhưng nó lại không muốn nghe.
"Ai thèm muốn biết tên bà... buông tôi ra.. buông tôi ra mau..."
Thằng nhóc kháng cự, cố gắng đẩy Dục Uyển ra, đúng là một đứa trẻ ương bướng cứng đầu. Một đứa trẻ ương bướng cứng đầu hơn cưng, gấp mười lần chị còn trị được, huống chi là nhóc con như cưng.
"Chị không buông nhóc ra thì sao, chừng nào nhóc dẫn chị đi gặp cha mẹ của nhóc... chị sẽ thả nhóc ra"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!