Chương 46: Câu lạc bộ Judo và suất ăn trưa miễn phí

Sau khi những học sinh cuối cấp tốt nghiệp ra trường, thì số lượng thành viên trong các câu lạc bộ sẽ ít đi. Cho nên, đây là thời điểm các câu lạc bộ hoạt động sôi nổi nhất, để tìm thêm thành viên mới cho đội mình. Các câu lạc bộ không ngại mà đưa ra những vũ khí bí mật và cách thức mà họ thực hiện cũng đa dạng phong phú vô cùng...

Như câu lạc bộ cưỡi ngựa phía trước, do bởi vì nắng chói chang và băng rôn treo khá cao nên cô không đọc được là họ đang viết cái gì trên đó. Chỉ thấy bọn con gái xếp hàng trước bàn đăng kí rất đông.

"anh ơi! cho em hỏi những gì ghi trên băng rôn có phải là thật không.. những thành viên mới của câu lạc bộ cưỡi ngựa, sẽ có ba ngày học làm quen với ngựa do đích thân Hoắc Luật thiếu gia hướng dẫn"

"đương nhiên là thật... nếu em trở thành thành viên của câu lạc bộ thì phúc lợi đó sẽ thuộc về em, cơ hội này mỗi năm chỉ có một lần" Đội trưởng đội cưỡi ngựa, người đứng ra làm công tác tuyên truyền, hắn vừa nói xong thì các cô nàng đều tranh nhau để đăng kí. 

Đó mới biết, sức mạnh của mỹ nam thật không thể xem nhẹ. Cho nên các câu lạc bộ khác muốn có được đội viên thì phải cố gắng hơn.

Đi thêm vài bước, là đến phạm vi lãnh địa của câu lạc bộ bơi lội. Họ không treo băng rôn như các câu lạc bộ khác, mà thay bằng một tấm áp phích quảng cáo, nhìn thấy khuôn mặt của Hoắc Phi được in trên đó, Dục Uyển đang uống nước cũng phải sặc, vì cô không thể nào nhận ra hắn trong hình.

Thật là giả tạo...

Đôi mắt biết nói, nụ cười thiên thần và biểu cảm đáng yêu trong sáng đó không thể nào là tên Hoắc Phi biến thái được, đúng là lừa người. Nhưng mà có nhiều người, cả nam lẫn nữ lại tình nguyện bị lừa.

"anh ơi! em muốn đăng kí.."

"anh ơi! cho em xin tờ đơn.."

Nếu có câu lạc bộ nhiệt tình trong việc lôi kéo thành viên, thì cũng có câu lạc bộ lại rất dửng dưng. Như ông đội trưởng của câu lạc bộ kiếm đạo, chỉ lo chơi game. Ai muốn đăng kí thì tự động viết tên và số điện thoại vào. Hắn không thèm đếm xỉa, chỉ ngồi đó cho có phong trào.

Nhưng mà cũng thật bất thường, Dục Uyển có liếc sơ qua cái danh sách trên bàn của gã, lại có đầy em đăng kí, thật không hiểu làm sao.

"anh họ! cho em đăng kí... em muốn trở thành thành viên của câu lạc bộ kiếm đạo" 

Có lẽ là người nhà, nên tên đội trưởng không thể tiếp tục duy trì vẽ mặt thờ ơ của mình, hắn đặt máy chơi game xuống bàn, nhìn em họ.

"nếu em gia nhập đội chỉ để gặp Hoắc Khiêm, thì anh cho em hay... tên nhóc đó rất ít khi xuất hiện ở câu lạc bộ... giờ thì em còn muốn đăng kí không" 

Đó là lí do tại sao hắn dửng dưng, năm nào cũng có cả đống em đăng kí làm thành viên. Nhưng cả một tháng, đợi mãi mà tên nhóc đó không xuất hiện, là lần lượt từng em xin rút tên ra khỏi câu lạc bộ.

Qủa nhiên, em họ nghe xong là bỏ đi một nước. Nếu không có cặp đôi anh họ

- em họ này thì Dục Uyển cũng quên mất Hoắc Khiêm là một cao thủ kiếm đạo, còn giành rất nhiều giải thưởng. Trong ba anh em của họ, Hoắc Phi thì thôi bỏ đi, chỉ còn lại Hoắc Luật và Hoắc Khiêm, hai người này có lẽ là ngang tài ngang sức."anh à! em rất thích học bóng rỗ, cho em vào đội của anh đi... năn nỉ mà"

"em thích bóng rỗ hay là thích ngắm Bạch Ngạn Tổ, những cô tiểu thư như em tôi gặp cũng nhiều... xin lỗi, muốn tham gia câu lạc bộ bóng rỗ thì đợi năm sau, bây giờ đội đã đủ thành viên" 

"anh à... cho em tham gia đi, em có thể nguyên góp thêm kinh phí cho đội... anh à.. cho em vào đi... em làm trợ lý cho anh cũng được"

Nhưng nếu có câu lạc bộ cần phải nài ép mới được gia nhập, thì cũng không thiếu những câu lạc bộ không có người nào muốn tham gia, giống như câu lạc bộ JUDO với cái băng rôn màu trắng to khủng bố trước cô, chấp hết tất cả các băng rôn trong trường, không có một cái nào vượt qua được đội Judo về kích thước.

Cũng có một vấn đề liên quan đến cái băng rôn này, mà người giỏi toán nhất trong đội Judo cũng không thể giải ra. Đó là băng rôn mỗi năm đều to dần theo tỉ lệ thuận, thì hội viên lại giảm dần theo tỉ lệ nghịch. Thật sự rất khó mà tính...

Đó là vấn đề của họ, còn Dục Uyển cảm thấy họ thật sự rất có tâm và nhiệt tình, nếu xét về phương diện này thì không câu lạc bộ nào qua được bọn họ. Trời nóng như thiêu da đốt thịt mà họ lại có thể mặc lên những bộ võ phục và biểu diễn những đòn Judo để thu hút sự chú ý của tân sinh, nhưng mà không ai thèm nhìn đến.  

Bọn con nhà giàu này thì lúc nào cũng có vệ sĩ 24h, nên xem việc tập võ là không cần thiết, chỉ cần vung tiền ra thì họ muốn giãi quyết ai chẳng được. Còn bọn nữ sinh thì lại càng không muốn gia nhập, đơn giản trong câu lạc bộ Judo thiếu mĩ nam.

"Mọi người! xin hãy gia nhập đội Judo... luyện võ vừa rèn luyện thân thể, còn có thể tăng cường sức khỏe, một sức khỏe tốt là cội nguồn của thành công... bạn ơi, hãy trở thành thành viên của câu lạc bộ Judo"

Nhưng hắn chưa nói xong thì người ta đã có ý định muốn đi, hắn đành tung ra tuyệt chiêu cuối cùng.

"nếu bạn trở thành thành viên của đội Judo... bạn sẽ nhận được một suất ăn trưa dinh dưỡng miễn phí từ các đầu bếp đẳng cấp năm sao.."

Người ta vẫn là bỏ đi, đâu có ai hứng thú với suất ăn trưa của hắn.

"Bạn à.. bạn..." 

Các câu lạc bộ khác thì dùng mĩ nam để lôi kéo, còn câu lạc bộ này chỉ một suất ăn trưa miễn phí thì làm sao mà giành lại người ta. Đã vậy còn trở thành trò cười cho các câu lạc bộ khác.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!