Hoắc Luật vừa về tới nhà đã cởi chiếc áo sơ mi trắng ném xuống đất. Hắn bước ngay vào phòng tắm và xả vòi nước.
Từ trên cao những tia nước bắn ra và chảy từ trên tóc, lan xuống mặt và cả thân hình cường tráng nam tính của Hoắc Luật. Nước chảy ra từ vòi sen khá mạnh, chạm vào da thịt trầy xước, làm cho hắn có cảm giác rất đau rát.
"Á...!" Hai hàng mi của Hoắc Luật chau mạnh.
Hắn xoay người lại nhìn bản thân mình trong gương, khá là giựt mình. Vì hắn không nghĩ cảnh tượng sẽ ghê gớm như vậy, trên cánh tay khỏe mạnh cơ bắp săn chắc vẫn còn hằn sâu những dấu răng rướm máu và dọc hai bên bả vai xuống lưng là dấu vết cào cấu từ móng tay của phụ nữ.
"mình đúng là bị điên mà..."
Hoắc Luật nhắm mắt lại, gục đầu vào gương vì không biết làm sao để tin vào chuyện đã diễn ra. Những kí ức cứ sống động như thật, bắt đầu xuất hiện trong đầu hắn...
"Rầm...m...!!!"
Hoắc Luật bật dậy và đè ngay Dục Uyển xuống giường, hai cánh tay cơ bắp của hắn như gọng kiềm, kìm chặt lấy cô. Cả người hắn như một khối đá nặng ngàn cân khiến cô không thể nào nhúc nhích, dù chỉ là một cữ động nhỏ.
Trước đây Dục Uyển đã biết Hoắc Luật rất mạnh nhưng không nghĩ hắn lại mạnh đến mức này. Tất cả sự cố gắng và lợi hại của cô đều vô dụng trước Hoắc Luật, không thể giúp cô thoát khỏi hoàn cảnh khó khăn hiện tại.
"Mạn Ni! Mạn Ni..."
"anh buông tôi ra... tôi không phải là Hoắc Mạn Ni... tôi là Dục Uyển... không phải Mạn Ni của anh" Dục Uyển tức tối khi bị nằm dưới, tại sao hắn lại khỏe như vậy chứ, yếu đi một chút có phải cô đỡ khổ không.
"bốp... bốp...!!"
Đẩy mãi mà Hoắc Luật không nhích khỏi người cô dù là nửa phân, Dục Uyển chỉ có cách dùng cả hai tay tấn công vào ngực của hắn.
"Hoắc Luật! anh nhìn kĩ xem... tôi không phải là Hoắc Mạn Ni"
Nhưng có một chuyện đáng buồn là cho dù cô có nói cái gì, kêu gào ra sao. Tất cả đều không lọt vào tai của Hoắc Luật chữ nào. Bởi vì hình ảnh cô trong mắt hắn bây giờ là Hoắc Mạn Ni.
"Mạn Ni! Tại sao chứ... em có điểm nào không sánh bằng tên Tống Thiếu Hoành đó, tại sao chị không chọn em... hắn hơn em ở điểm nào hả... chị nói đi"
Hoắc Luật áp sát thân hình vạm võ của hắn xuống người Dục Uyển, vừa hét vừa xiết mạnh lấy đôi vai gầy của cô.
"Á...a...!!!" Dục Uyển đau đến chảy nước mắt.
"Hu..u...!!!! làm sao tôi biết được chứ.... chuyện đó thì anh phải đi hỏi Hoắc Mạn Ni, tôi đâu phải là chị ta... làm sao biết anh thua kém Tống Thiếu Hoành điểm nào" Dục Uyển khổ sổ vừa nói vừa cố gắng đẩy Hoắc Luật ra.
Nhưng hắn vẫn cứng như sắt thép, nặng như đá. Cô vung tay đá chân đều không có tác dụng gì với Hoắc Luật. Thật không hiểu, cũng là anh em sinh ba, tại sao lại khác nhau đến vậy, nếu hắn giống được một nửa Hoắc Phi, có phải bây giờ cô đã không khổ sở như vậy."Hoắc Luật! hay là anh ngồi dậy... tôi sẽ giúp anh gọi điện hỏi chị Mạn Ni, xem anh thua kém chồng chị ta ở điểm nào, rồi chúng ta cùng giúp anh cải thiện, được không" Dục Uyền lên tiếng.
Thấy hắn hơi thả lõng người, Dục Uyển cũng dần dần ngồi dậy. Nhưng lại bị hắn đè lại xuống giường.
"chưa gì mà chị đã nhớ hắn, muốn gọi điện cho hắn đến cứu chị sao... chị là của em"
Nhìn thấy sự tức giận, đố kỵ trong lời nói và ánh mắt của Hoắc Luật, Dục Uyển có linh cảm chẳng lành.
"anh định làm gì.. anh đừng có làm bậy.."
"chị là thuộc về em..."
Hoắc Luật nhếch miệng cười, hắn cúi người xuống ép chặt lấy thân thể mềm mại của Dục Uyển, môi hắn bao phủ lấy môi cô.
"Ưm...m.. Bốp.. bốp..!!!"
"Hoắc... Ưm..."
Đôi tay đánh loạn xạ của Dục Uyển, được Hoắc Luật dẹp yên trong tích tắc. Hắn cường hãn ép chúng xuống giường, bờ ngực trần săn chắc của hắn dính sát vào ngực mềm mại của cô, cả hai đều chân thật cảm nhận được độ nóng của đối phương, họ dính sát vào nhau không kẻ hở. Dục uyển càng giãy giụa thì cảm giác va chạm cơ thể càng làm cho hắn thêm phần hưng phấn.
Nụ hôn điên cuồng bạo ngược của Hoắc Luật như muốn cắn nát môi cô, hắn mạnh mẽ tách hai hàm răng cô ra, tiến công vào trong, day dưa với lưỡi nhỏ mút lấy nó. Mùi rượu và hơi thở của hắn tràn ngập khắp khoang miệng cô, khiến cô ngợp thở...
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!