Chương 39: Anh và đã làm gì

Sau nhiều lần cố gắng tông cửa nhưng không thành, Hoắc Phi đã phá nát cả cánh cửa bằng bình chữa cháy.

"Rầm..m..!!"

Đập vào mắt hắn, chính là hình ảnh của Phi Yến đang nửa quỳ nửa nằm trên sàn, váy áo bị xé rách đến tận đùi, tóc xoăn rối bời và tay đang nắm chặt lấy mảnh vỡ thủy tinh.

Những giọt máu nhỏ giọt từ mảnh thủy tinh, cùng với rượu van đang đổ từ trên bàn xuống,  trộn lẫn dưới sàn, không rõ đâu là máu, đâu là rượu. Hoắc phi vội vã chạy vào trong.

"Phi Yến"

Việc đầu tiên của Hoắc Phi làm khi bước vào trong phòng, là giựt lấy mảnh thủy tinh từ tay của Dương Phi Yến và ném xuống đất, hắn kéo cô ra phía sau. Nhìn vết thương đang chảy máu của cô, hắn cuống cuồng không biết làm sao. Phi Yến thì hoảng sợ như cái xác vô hồn, nhìn thấy Hoắc Phi bước vào ý thức của cô mới trở về.

"thiếu gia!"

Vết thương trên tay của Phi Yến, là do chính cô tư cắt vào mình, để uy hiếp gã đàn ông trước mặt. Kẻ có bộ dáng cao cao tại thượng và nụ cười như ác ma, Tề thiếu.

"Thằng khốn! không phải tao nói mày phải tránh xa cô ấy sao..." Hoắc Phi tức giận, lớn tiếng hét vào kẻ đang ngồi vắt chéo chân trên ghế.

Tề Thiếu lười biếng đứng dậy, hắn tháo khăn choàng trên cổ xuống, rồi đi đến chỗ của hai người Hoắc Phi và Phi Yến. 

"thằng khốn.... không phải là cách xưng hô, mày nên lịch sự hơn"

"dù sao trước đây tao với mày cũng là bạn thân.. phải không... Huyền Ni"   

Tề thiếu không quan tâm đến sự hiện diện Hoắc Phi, hắn kéo mạnh Phi Yến ra phía trước, lấy khăn choàng cổ của mình, băng lại vết thương cho Phi Yến.

"Huyền Ni! không nên tự làm mình bị thương, như vậy... tôi sẽ rất đau lòng" Tề thiếu mỉm cười, nâng cằm của Phi Yến lên.

Huyền Ni chính là pháp danh của Dương Phi Yến lúc còn ở chùa, cô đã sống với cái tên đó suốt mười tám năm, nhưng chính tên ác ma trước mặt đã cướp mất cái tên đó của cô, chính hắn đã gieo rắc vào cô cơn ác mộng hàng đêm. Cô luôn muốn tránh né hắn, nhưng sao hắn mãi không chịu buông tha cô.

Nhìn thấy đôi vai của Phi Yến đang run lên vì sợ hãi, Hoắc Phi bước đến đẩy Tề Thiếu ra.

"mày muốn gì, tại sao lại không để cho cô ấy được yên"

Tề thiếu tỏ ra vừa khó xử, vừa lưỡng lự , hắn nhìn Hoắc Phi và...

"nói thế nào đây ... chỉ có thể là... mùi vị của cô ấy quá tuyệt, khiến tao mãi không thể quên, muốn chơi thêm lần nữa..."

"Ha...a..!!!!"

Tiếng cười của Tề thiếu và bọn thủ hạ phía sau hắn, khiến cho Phi Yến run sợ. Khi nhớ đến cơn ác mộng của hai tháng trước.

n tượng của tiểu ni cô giành cho Hoắc Phi sau vài lần theo Lữ Tranh đến chùa, để lại cho cô là một cậu thiếu gia ngang bướng, thích làm loạn nhưng ngây thơ và lương thiện. Cho nên, dù biết được cuộc cá cược giữa hắn và đám người của Tề thiếu nhưng cô lại không thấy sợ hãi, hay né tránh mỗi khi hắn tiếp cận.

Hoắc Phi từng nghĩ người con gái ngây thơ, ngờ khạo nhất trên đời này phải là Lý Nhã, nhưng khi gặp Phi Yến hắn mới biết vẫn còn người ngu ngốc hơn. 

Lý Nhã chỉ đứng thứ hai, sau người tiểu ni cô này. Ấn tượng lần đầu tiên của hắn giành cho Phi Yến, là một tiểu ni cô có đôi mắt trong veo, hồn nhiên và rất tò mò. 

Không biết do kĩ năng tán gái của hắn quá siêu, hay tiểu ni cô này ngu đến hết thuốc chửa. Với bản tính xấu xa từ trong bụng mẹ và tính lũy suốt nhiều năm. Hoắc Phi đã không che giấu ý đồ đen tối với tiểu ni cô ngay từ  lần gặp đầu tiên, hắn nói thẳng với tiểu ni cô là hắn muốn "chơi" cô. Nhưng cô lại không chút do dự, hồn nhiênđáp lại "tôi đồng ý".

Hắn thật không biết lúc đó cô có hiểu ý hắn muốn nói gì hay là không. Nhưng những lúc ở cạnh cô hắn cảm thấy rất vui vẽ,  và hắn đã cười rất nhiều bởi sự ngu ngốc đến đáng yêu của cô. 

Với một người đặt trọn niềm tin vào mình, Hoắc Phi làm sao để người ta thất vọng, thế là họ đã trở thành bạn thân của nhau.

Nhưng nửa tháng sau, Hoắc Phi không còn theo Lữ Tranh đến chùa. Tiểu ni cô nhớ đến hắn rất nhiều, nhớ đến bộ dáng đại thiếu gia thích ra vẻ lợi hại của hắn, nhớ đến vẽ mặt nhăn nhó của hắn khi bị gà mẹ mổ vào tay lúc đi lấy trứng cùng cô và cả nụ cười đáng yêu của hắn lúc cầm quả trứng trên tay.

Suốt những ngày đó cô chỉ nghĩ đến hắn, cho đến một hôm...

Có một chiếc xe hơi sang trọng đến trước cửa chùa đón cô. Cô nhận ra chiếc xe hơi này là của Hoắc gia. Cuối cùng cô có thể gặp được gặp hắn. 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!