Chương 34: Gia quy của Hoắc gia

"Thiếu gia! bây giờ phải làm sao"

Hoắc Khiêm đang đứng khoanh tay nhìn về phía toà nhà đối diện, nên không ai trong phòng biết hắn đang suy nghĩ gì, sau khi nhìn thấy mười mấy lá đơn xin nghỉ phép còn nằm trên bàn, mà họ vừa nhận được chiều nay.

"Thiếu gia! ba đại diện của công ty Protte, Maxis, và Wkin vừa gọi điện, họ nói..  giám đốc của công ty chúng ta để họ đợi suốt mấy tiếng đồng hồ, xem thường họ quá mức ... nên chuyện hợp tác không cần phải bàn nữa" Trợ lý Lưu lên tiếng.

"đã liên lạc được với họ chưa"Hoắc Khiêm lên tiếng.

"thiếu gia! ba người họ vừa gọi điện đến công ty, nói xin lỗi vì không có mặt ở buổi kí hợp đồng chiều nay, do họ có chuyện đột xuất..."

"giám đốc Trình nói... ông ta bị đau ruột thừa phải đi cấp cứu nên xin nghỉ phép mười ngày, giám đốc Phạm nói... ông ta phải đưa mẹ qua nước ngoài trị bệnh nên xin nghỉ dài hạn, còn giám đốc Mẫn nói... mặt cô ta bị dị ứng nên xin nghỉ phép một tuần" Thư kí Trần lên tiếng

"thiếu gia! bọn họ đều là người của Bành Tổng, tôi nghĩ chuyện này là do ông ta đứng ở phía sau giở trò" Trợ lý Lưu lên tiếng.

Hoắc Khiêm nhếch miệng cười, hắn xoay người lại. Chuyện này hắn đương nhiên hiểu. Mấy lão già này đã quá xem thường hắn, nếu họ nghĩ như vậy có thể hạ gục được hắn thì đã lầm to.

"Thư kí Trần! mang hết các dự án trong tay ba người họ và bản kế hoạch chi tiết... sớm nhất vào sáng ngày mai, tôi muốn chúng có mặt trên bàn"

"Dạ! thiếu gia"

"Trợ lý Lưu! anh liên lạc với ba đại diện của Protte, Maxis, and Wkin, tôi muốn có một cuộc hẹn riêng với họ..."

"dạ! thiếu gia"

Lưu trợ lý Lưu đi ra ngoài thì nhớ đến xấp đơn xin nghỉ việc đang nằm trên bàn của Hoắc Khiêm.

"Thiếu gia! vậy còn mấy cái đơn xin nghỉ phép của các giám đốc , cậu giải quyết sao.."

"họ muốn nghỉ... tôi đương nhiên phải kí cho họ"

"Reng... eng...!!!"

Lúc này thì chuông điện thoại trên bàn của Hoắc Khiêm lại rung...

"Hoắc quản gia! có chuyện gì" Hắn nhấc điện thoại lên nghe.

"Thiếu gia! cậu mau về gấp... lão gia đang rất tức giận, là chuyện của tiểu thư"

Hoắc gia

- phòng của Dục Uyển

Sau khi được đưa về nhà, cô giống như một con mèo con yếu đuối đầy sợ hãi, nép sát vào trong ngực của Tiêu Tường, như chưa đủ thảm, cô còn khóc thúc thích trong ngực mẹ.

"Hic...c..!!! mẹ ơi... vừa rồi con rất sợ, nếu mẹ không đến kịp, có lẽ con đã không còn cơ hội gặp lại mẹ..."

"Dục Uyển! đừng sợ, đã có mẹ... mẹ sẽ bảo vệ con"

Cảnh tượng đáng thương của Dục Uyển, và tình cảm thấm thiết của hai mẹ con lúc này, đã góp phần làm tăng thêm tội ác của Hoắc Phi. Suốt cả buổi tối hắn phải đối diện với khuôn mặt hầm hầm của Hoắc Nghị. Lữ Tranh và Lữ Trị thì đứng bên cạnh Hoắc Phi, như hai thần hộ vệ. Trong tư thế sẵn sàng. Bất cứ khi nào cơn thịnh nộ của Hoắc Nghị trút xuống, họ sẽ đứng ra đỡ thay cho hắn.

Chờ đợi bác sĩ  khám qua cho Dục Uyển, xác nhận là cô không sao, chỉ bị chút hoảng sợ và sức khỏe thì vẫn rất tốt. Thì mọi người trong phòng mới nhẹ nhõm, nhất là Tiêu Tường, bây giờ trên mặt bà đã có nụ cười.

Sau khi tiễn bác sĩ ra ngoài và đuổi hết những người không liên quan, thì Hoắc Nghị mới có thời gian xử lý đến chuyện Hoắc Phi.

"bắt cóc... tra tấn... ép cung.. tiếp theo mày còn muốn làm ra chuyện khủng khiếp gì hả...." Hoắc Nghị lên tiếng quát tháo Hoắc Phi.

"lão gia! Phi không phải là đứa không hiểu chuyện... ông đừng có la nó, nó làm vậy nhất định là có lý do" Lữ Trị bước ra ngăn lại cơn thịnh nộ của Hoắc Nghị.

"đúng vậy lão gia.. ông hãy nghe con giải thích... Phi, con nói gì đi" Lữ Tranh đùng đẩy, nháy mắt với Hoắc Phi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!