Chương 31: Lữ Trị! Bà bảo tôi phải xử lý bà thế nào đây

Hoắc gia

- Thư Phòng.

Một bầu không khí trầm lắng và im lặng. Mặc dù trong phòng hiện có nhiều hơn hai người nhưng không ai lên tiếng.

Người thì cúi mặt, kẻ lại ngồi im không động đậy. Và tình trạng này đã kéo dài hơn 10 phút.

"Ưm..m..!!!"

"Áh..h..!!!"

Quên mất, suốt 10 phút trôi qua thì đây là thứ duy nhất trong phòng  chuyển động và phát ra âm thanh. Đó là màn hình tivi trước mặt của Hoắc Nghị.

"đừng mà... không.. muốn .. không... muốn...á..a..!!!"

"vậy thật ra là mày muốn hay là không" Hắn tà ác mỉm cười, trước khuôn mặt đau đớn của người bên dưới.

"Không... ng.. muốn..!!!"

Sau khi Hoắc Khiêm đem dục vọng rút ra khỏi nguời Dục Uyển, thì Hoắc Phi đã thế chỗ lấp đầy. Hành động của hắn còn cuồng dã mạnh bạo hơn gấp mấy lần của Hoắc Khiêm và Hoắc Luật khi nãy.

"Áh...h...h...!!!"

Lần này không biết là lần thứ mấy hắn ra vào trong Dục Uyển, lần nào cũng khiến cô chết đi sống lại. Cho nêndù Dục Uyển không ý thức được, cơ thể vẫn sợ hãi trước hắn.

Trong lúc Hoắc Phi đang hành sự, thì hai ông anh kia vẫn không để cô được yên thân. Luân phiên đem dục vọng của họ chôn sâu vào miệng của Dục Uyển.

"Ưm...m...!!!"

Âm thanh càng sống động, hình ảnh càng rõ nét, thì đôi mày của Hoắc nghị lại càng chau. Hai mắt của ông ta đỏ ngầu và đôi tay xiết chặt vào thành ghế. Biểu hiện này cho thấy...

Là ông ta đang rất tức giận.

Hoắc Nghị không nghĩ đến tuổi này rồi, lại ngồi trong phòng xem phim AV, mà nhân vật chính là những đứa con của ông. Dù chỉ mới xem đến phút thứ 10 nhưng Hoắc nghị đã không còn kiên nhẫn để xem tiếp. Ông cầm cái remote lên ấn nút tắt rồi xoay ghế lại, nhìn người phụ nữ già đang khóc lóc dưới sàn. Thím Từ, người làm lâu năm ở Hoắc gia.

"ngoài bà và nhị phu nhân, còn ai nhìn thấy cuộn phim này" ông ta lên tiếng

"hu...u...!!!! lão gia, lúc tôi tìm thấy cuộn phim đã muốn giao cho ông, nhưng vì nhị phu nhân... tôi là bị ép buộc, lão gia..."

Thím Từ không trực tiếp trả lời câu hỏi của Hoắc Nghị mà khóc bù lu bù loa, còn lếch đến chỗ của ông ta cầu xin.

"tôi hỏi bà lần nữa... ngoài bà và nhị phu nhân ra có ai khác nhìn thấy cuộn phim này"

Thái độ của Hoắc Nghị đã không còn kiên nhẫn như trước, ông ta nhấn mạnh từng lời nói. Thím Từ sợ hãi lập tức nói ngay.

"chỉ có tôi và nhị phu nhân... không còn ai khác... hôm đó sau khi chuyện xảy ra, nhị phu nhân bảo tôi vào dọn sạch sẽ căn phòng đừng để ai nghi ngờ, lúc tìm thấy cuộn phim tôi đã giao cho nhị phu nhân"

"chính nhị phu nhân bảo bà đem những tấm hình này giao cho ký giả" Hoắc Nghị giận dữ cầm những tấm hình, lẫn những tờ báo liên quan, ném xuống đất trước mắt thím từ."dạ phải, chính là những tấm hình này"

Bạch gia cũng vì những tấm hình này nên mới từ hôn, lúc nhìn thấy nó ông cũng chỉ lướt nhìn qua. Vì ông không bao giờ ngờ ba thằng con trai của mình lại đóng một vai không hề nhỏ, là nam chính trong tấm hình.

Hoắc Nghị còn nhớ lúc Lữ Trị lôi Dục Uyển đến trước mặt ông, bà đã khẳng định giữa chúng không xảy ra chuyện gì. Bởi vì bà ta đến kịp lúc nên ngăn chặn được hành động xấu xa của Dục Uyển.

Lữ Trị! Bà to gan lắm, dám qua mặt luôn cả tôi.

"còn về cuộn phim ... cũng là nhị phu nhân bảo bà giao cho toà soạn"

Nếu không phải chủ biên tập nể sợ thế lực của Hoắc gia. Sau khi xem xong cuộn phim đã giấu nhẹm đi và giao cho ông. Thì chuyện mất mặt này đã sớm được công bố ra ngoài, Hoắc gia trở thành trò cười cho cả thành phố.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!