"cốc! cốc...!!!"
"vào đi..."
Trong thư phòng.
Hoắc Nghị đang ngồi điềm đạm uống trà, đối diện ông ta là ba vị giám đốc cấp cao của Hoắc thị mặt đầy sát khí, nhìn thấy hắn bước vào họ liền trừng mắt nhìn.
Hoắc Khiêm vẫn bình tĩnh như không có gì.
"Hoắc quản gia nói cha cho gọi con"
"ngồi xuống đi"
Hoắc Khiêm vừa ngồi xuống đã tỏ ra lịch thiệp, mỉm cười nhìn Bành Diêu Ngô tổng, còn lên tiếng hỏi thăm sức khỏe họ.
"sắc mặt của ba vị nhìn không được tốt cho lắm, có đi khám bác sĩ chưa..." Hắn lên tiếng.
"Hừ...m....!!!"
"Hoắc chủ tịch! Ba lão già này có lẽ đã già rồi, không thích hợp với cách làm việc của thế hệ trẻ, chuyện gì cũng chậm hơn người ta, ngay cả dự án do bọn tôi đề xuất ra bị bác bỏ lúc nào... mấy lão già này cũng là người biết sau cùng" Diêu tổng lên tiếng.
"Hoắc thiếu gia! Nếu ban đầu cậu không đồng ý thì cứ nói thẳng ra, không cần sau lưng chơi chúng tôi một vố nặng như vậy, khiến bọn này trở thành trò cười của cả thành phố" Ngô tổng tiếp lời.
"lúc đám phóng viên hỏi bọn tôi, tại sao Hoắc thị đã từ bỏ việc đấu thầu mà bọn già này còn mặt dày đến đây... lúc đó tôi chỉ muốn kiếm một cái lỗ mà chui xuống"
"Một khi chính phủ công bố dự án khu nghĩ dưỡng cao cấp ở Hán Trì, đất ở Vịnh Thiên Sa sẽ trở thành mỏ vàng hái ra tiền, dù không ưa mấy lão già này cũng không nên đem cơ hội tốt này hai tay dâng cho người khác" Diêu Tổng lên tiếng
Bành tổng nóng tính, khó giữ được bình tĩnh, đặc biệt sau khi nhìn thấy dáng vẽ oai phong lẫm lẫm của lão trên mấy trang bìa của các tờ báo sáng nay.
"tổn thất lần này cậu phải hoàn toàn chịu trách nhiệm" Bành tổng tức giận nhìn Hoắc Khiêm.
"thôi đủ rồi" Hoắc Nghị lên tiếng, ngăn cuộc tranh cãi.
Ông ta nhìn sang chỗ của Hoắc Khiêm, người vẫn im lặng ngồi nghe chửi nãy giờ.
"có gì giải thích"
Vẫn là nụ cười tự tin ngông cuồng mang thương hiệu "Hoắc Khiêm", khiến cho ba lão già đối diện rất khó chịu, họ ghét nhất chính là thái độ tự mãn này của hắn, nhìn là ngứa con mắt. Đây là cảm nghĩ riêng của ba vị Bành Ngô Diêu lúc này.
Cũng muốn nghe xem Hoắc Khiêm có lời gì để giải thích cho những hành động ngu ngốc của hắn, nếu không thỏa đáng họ nhất định không để yên. Bộ dáng như hổ đang rình mồi của ba lão già này, lại khiến cho Hoắc Khiêm thấy rất buồn cười, họ càng nôn nóng thì hắn lại muốn thông thả từ từ.
"nếu như tôi cho các vị biết... dự án khu nghĩ dưỡng cao cấp ở Hán Trì sẽ bị hủy bỏ ngay sau khi thị trưởng mới được bổ nhiệm, liệu các ngườị còn tức giận..."
"cậu đang đùa với chúng tôi.... cuộc bầu cử vẫn chưa kết thúc, ngay cả thị trưởng mới của Hán Trì là ai cũng không ai biết, cậu lại nói ông ta sẽ hủy bỏ dự án khu nghĩ dưỡng mà chính phủ đã lên kế hoạch nhiều năm" Bành tổng bức xúc bật người khỏi ghế, còn tưởng Hoắc Khiêm sẽ viện ra một lý do nào đó hay ho hơn, đằng này hắn lại đưa ra một chuyện không có khả năng xảy ra.
"không những hủy bỏ mà dự án khu nghĩ dưỡng cao cấp sẽ được thay bằng viện dưỡng lão cho người nghèo, nói trắng ra... đất ở vịnh Thiên Sa sẽ không còn đáng một xu" Hoắc Khiêm nói tiếp.
"cậu đừng có bỡn cợt mấy lão già này, nếu muốn biện minh cho những hành động ngu xuẩn của mình, thì hãy đưa ra một lý do có sức thuyết phục hơn... đừng nghĩ ai cũng là kẻ ngốc để cậu dắt mũi" Ngô tổng lên tiếng.
"nếu cậu không có gì giải thích, cũng không cần dựng chuyện bịa đặt... dự án khu nghĩ dưỡng nếu được khởi công, cậu biết nó sẽ mang về bao nhiêu lợi nhuận cho Hán Trì, không có tên thị trưởng nào ngu ngốc như vậy"
"vậy chúng ta cùng đợi xem..." hắn mỉm cười tự tin nhìn họ.
Ba lão già cùng quay sang nhìn Hoắc Khiêm, đợi là đợi cái gì chứ, ý của họ là vậy...
Hiểu con không ai hơn cha, Hoắc Nghị tin những lời nói của Hoắc Khiêm không phải là bông đùa. Nó tự tin như vậy, chắc chắn nó biết thị trưởng mới của Hán Trì sẽ là ai.
"5 ngày nữa, cuộc bầu cử thị trưởng mới sẽ kết thúc... thật hay giả tới lúc đó các người sẽ có đáp án"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!