Chương 26: Tao phải giết mày

Thời gian trôi qua trong phòng vẫn không có thay đổi gì nhiều, cũng tiếng ngái ngủ của Dục Uyển và tiếng hít hở đều đặn của Hoắc Phi, nhìn họ là biết ngủ say như chết. 

Thỉnh thoảng Hoắc Phi cũng có trở mình, xoay về hướng khác vài lần. Nhưng lần nào cũng tìm về với cơ thể mềm mại ấm áp của Dục Uyển, xem cô như chiếc gối mà ôm chặt.

"Ưm..m..!!!"

Sau mấy tiếng đồng hồ thì âm thanh thứ ba trong phòng cũng xuất hiện. Dục Uyển đã tỉnh dậy, cô mở mắt ra...

Đập vào mắt chính là chùm đèn thủy tinh đang lắc lư. Trước khi định hình được câu hỏi "đây là đâu" thì cô đã cảm nhận được sự "tấn công" mãnh liệt từ phía bên hông.

Hóa ra, hơi thở nóng thổi vào cổ Dục Uyển hàng tiếng đồng hồ liền, không phải là nguyên nhân chính đã đánh thức cô dậy, mà là thứ cứng rắn nóng hổi đang cọ sát vào đùi Dục Uyển lúc này. "tiểu phi tử" vẫn giương cao cờ từ nãy giờ chưa có phút giây nào là hạ xuống.

"mày chịu tỉnh rồi sao"

"đồ khốn! anh đang làm cái trò gì vậy... mau thả tôi ra"

"Á...a..!!"

Dục Uyển vừa mở miệng chửi có một câu thì bàn tay luôn đặt trên ngực cô nãy giờ, bất ngờ ra sức bóp thật mạnh.

"tao phát hiện gần đây mày rất thích mắng người thì phải, tính xấu này cần phải nên sửa... đây là anh trai tốt nhắc nhỡ mày... đàn ông không thích phụ nữ quá hung dữ" Hắn cúi người thấp xuống bóp mặt lấy càm của Dục Uyển, chế ngự sự ương bướng của cô

"Có anh trai nào lại muốn thượng em gái mình không, anh đúng là đồ khốn biến thái... trước khi tôi  tức giận thì mau thả tôi ra, nếu không anh nhất định sẽ hối hận"

Hoắc Phi nhếch miệng cười...

"hối hận .. tao cũng rất muốn biết mày sẽ làm gì tao"

Hắn nâng hai chân của Dục Uyển vắc lên vai, chậm rãi mà vuốt ve đôi chân thon dài của cô, để chuẩn bị đem tiểu phi tử của hắn tiến vào.

"mày có cảm nhận được nó không... nó chờ mày rất lâu, nhưng khi mày vừa tỉnh dậy nó đã cứng rắn như vậy, đủ hiểu nó thích mày thế nào rồi" Hắm cầm tiểu phi tử của hắn cọ sát vào bên dưới của Dục Uyển, không tiến sâu vào chỉ là dừng lại ở bên ngoài

"Ưm...m..!!"

Dục Uyển rùng mình một cái, cho dù cô không muốn nhưng phải thừa nhận cảm giác này rất kích thích, cơ thể lại đáp trả hành động vừa rồi của hắn.

Hoắc Phi đã cảm nhận được sự ướt át bên dưới, bạc môi nhếch lên, hắn đem dục vọng thẳng tiến vào...

"tôi thích anh"

Hoắc Phi đứng hình và ngừng động tác. Hắn ngẩn đầu lên nhìn Dục Uyển.  

"mày vừa nói gì" 

Chiêu này xem ra có tác dụng, kiềm nén sự vui mừng lại Dục Uyển tỏ ra e thẹn, cô xấu hổ xoay mặt đi chỗ khác tránh đi ánh mắt của Hoắc Phi."Thật ra từ lâu tôi đã thích anh, và sau cái lần đó... tôi nhận ra mình càng thích anh hơn, bởi vì tôi muốn anh càng chú ý đến tôi hơn nên mới giả vờ không thích anh"

Hoắc Phi như người bừng tỉnh đại ngộ, hắn hoàn toàn đã nghĩ thông và có được mọi lời giải đáp cho những thắc mắc trước đây. Hắn luôn không biết vì sao Dục Uyển gần đây có những hành động và thái độ kỳ quặc không giống với trước, hóa ra có người đang chơi trò "lạc mềm buộc chặt" với hắn.

"ha..a...a...!!!"

"mày thật sự là thích tao"

"tôi thật sự rất thích anh, nếu không tin thì anh thả tôi ra... tôi sẽ dùng hành động để chứng minh tôi thích anh nhiều như thế nào"

Nhiều năm sau ngồi nhớ lại, Hoắc Phi cảm thấy hành động cởi trói cho Dục Uyển lúc đó  là ngu xuẩn nhất trên đời. Chỉ có những tên đầu heo mới tin theo lời của Dục Uyển, và hắn là con heo đầu tiên.

Cuộc đời hắn cũng chưa bao giờ ăn đòn nhiều như buổi tối hôm đó, và cũng bắt nguồn cho sự lợi hại của hắn sau này. Trên một kênh giải trí toàn cầu nhiều năm sau, có một phóng viên hỏi hắn.

Tại sao các bác sĩ khác lại lựa chọn một môn thể thao yêu thích, như bóng đá, bơi lội, chạy bộ... để rèn luyện sức khỏe, còn hắn lại chọn tập võ. Chuyện này có giúp ích gì cho việc hắn trở thành một bác sĩ đại tài như bây giờ không. 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!