Chương 19: Tao muốn mày

Nửa tháng không được ra khỏi phòng, đóng băng hết các thẻ vô thời hạn, thêm phạt quỳ hai tiếng trước từ đường, là hình phạt Lữ Trị giành cho cô.

Dục Uyển mỏi mắt nhìn lên đồng hồ, chờ đợi hai tiếng trôi qua, cuối cùng thời khắc đó cũng đến .

"Tích..! Tắc...! tích!"

Dục Uyển vừa muốn đứng dậy thì có một bóng đen phủ lấy mình. Cô ngẩn đầu lên, là hắn.

Chiếc đầm dạ hội chữ V khoét sâu tận cổ, làm cho nửa bộ ngực đều bị lộ hết ra ngoài, từ trên cao nhìn xuống hắn mơ hồ có thể nhìn thấy nụ hồng do cổ áo trệ xuống. Hắn hoài niệm về bộ ngực tròn trịa trắng nõn khi hai tay chạm vào, cảm nhận được hai vú mềm mại, lại đàn hồi.

"Háo sắc! anh đang nhìn đi đâu... không cho nhìn" Dục Uyên lấy tay chắn trước ngực, che đi cảnh xuân đẹp đẽ.

Hoắc Phi không chút che giấu ánh mắt dâm dục của mình, ngang nhiên nhìn thẳng vào ngực của Dục Uyển. Hắn nhếch mép, trong suy nghĩ hắn thì hành động của Dục Uyển chỉ là làm màu, dâm nữ giả làm thục nữ .

"mày ăn mặc khiêu khích như vậy, cũng chỉ muốn đàn ông nhìn vào... còn ra vẽ đoan trang, không thấy buồn cười sao"

"ha.a..a..!!! thật là buồn cười" Dục Uyển cười hùa theo Hoắc Phi, còn nhái lại lời nói của hắn.

Ngay từ đầu nhìn thấy nụ cười tự mãn vô lại của hắn, chỉ muốn đánh cho một trận. Nhưng Dục Uyển nhịn, cô xoay người đi để lại hắn một mình, Hoắc Phi ngơ ngác nhìn theo. Trước khi Dục Uyển đi quá xa, Hoắc Phi đã giựt mình đuổi theo.

"tao vẫn chưa nói xong, ai phép mày đi" 

Tên này thật phiền phức. Bụng cô đói, tay chân đều nhức mỏi. Cô chỉ muốn quay về căn phòng ấm cúng của mình, Dục Uyển khó chịu xoay người lại.

"xin hỏi còn chuyện gì mà anh chưa nói xong.."

"tao... tao..."

Hoắc Phi lúng túng khong nói được lời gì, chưa bao giờ hắn ngượng ngùng như lúc này.

Dục Uyển ngáp dài một hơi, rồi thở dài nhìn hắn.

"tôi về phòng đợi anh, khi nào nghĩ xong thì đến tìm tôi"

Dục Uyển xoay người bỏ đi, Hoắc Phi từ phía sau nhìn không chớp mắt như kẻ si tình.

Tấm lưng trần trắng nõn gợi cảm, với vòng eo nhỏ nhắn và cặp mông tròn trịa uyển chuyển đang hẹp mình trong chiếc đầm dạ hội phía trước, chưa bao giờ gợi lên ở hắn một chút ham muốn trong suốt mười hai năm qua.

Nhưng bây giờ hắn lại không thể rời mắt, cả người nóng hừng hực, chỉ muốn bổ nhào tới Dục Uyển, đè cô xuống và nghe tiếng rên rỉ của cô.

"chắc là điên mất thôi"

Hoắc Phi vò đầu bức tóc rồi xoay người đi.

Dục Uyển mệt mỏi lê thân tàn về đến phòng mình, cả người lôi thôi bẩn thỉu chỉ muốn đi tắm. Nhưng vừa mở tủ ra lại choáng váng vì tủ quần áo của Dục Cô."váy ngủ thôi mà có cần sexy gợi tình như vậy không, cô muốn khiêu khích ai chứ"

Cô cầm chiếc váy ngủ bằng ren lưới màu đỏ lên, và nhìn bức ảnh của Dục cô đang treo trên tường. Rồi đi vào phòng tắm.

Sau khi tắm xong cô trèo lên giường và mở laptop ra. Bởi vì rất hiếu kỳ về nơi mình đang trôi dạt, rốt cuộc là như thế nào, thông qua kí ức của Dục Uyển thật chỉ giới hạn trên người bọn đàn ông và đám người của Hoắc gia, về thế giới bên ngoài lại mù tịt.

Ba mươi phút sau....

Dục Uyển thở dài đóng máy tính lại, lăn qua lộn lại trên giường. Nơi này cũng được gọi là Á Lạp Tân, nhưng không phải là Á Lạp Tân mà cô biết, không tồn tại ngũ đại gia tộc, cũng không có ngũ thiếu Iris, càng không có một Đồng Dục Uyển lớn lên ở cô nhi viện.

Tất cả chỉ có Hoắc gia, Hoắc Nghị và ba tên đó. Thế lực của Hoắc gia cực kỳ lớn mạnh, chẳng khác nào trung tâm của vũ trụ. Còn cô là Hoắc Dục Uyển, dâm nữ có tiếng mà đàn ông nào cũng né tránh.

Cô thật sự đã quay về quá khứ rồi sao...

" Cốc...!! cốc...!!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!