Chương 17: Mày đừng tưởng lão gia cho qua chuyện, tao sẽ để mày yên

Chỉ là mơ...

Thức dậy mọi thứ sẽ trở lại bình thường, chỉ cần thức dậy, chỉ cần thức dậy...

"Chát..t...t!!!"

Nhưng cảm giác trong mơ sẽ không chân thật đến như vậy, cô có thể cảm nhận được vị máu trên miệng mình.

"Mày câm rồi hả... sao không lên tiếng, có phải xấu hổ quá nên không còn gì để nói"

Đây là cái tát thứ hai mà Dục Uyển nhận được từ một người, Lữ Trị tôi đã nhớ kĩ bà.

Dục Uyển dù không thích đọc tiểu thuyết nhưng cũng nghe nói thể loại xuyên không gần đây rất thịnh hành, chỉ không ngờ là bây giờ cô lại trở thành nạn nhân của chuyện phi lý này.

"Cha, mẹ ! Dục Uyển hành động thiếu suy nghĩ, là anh trai con cũng chịu phần trách nhiệm"

Lời nói đại nghĩa này là của Hoắc Khiêm đại thiếu gia, mọi người có thể sẽ bị hắn đánh lừa, nhưng Dục Uyển biết rõ Hoắc Khiêm đang diễn kịch.

Hoắc Khiêm chính là một ngụy quân tử, đó là cảm nhận riêng của Dục Uyển sau khi nhớ hết tất cả việc mà hắn đã làm thông qua kí ức của Dục Cô, trước mặt mọi người luôn ra vẽ một chính nhân quân tử, đạo mạo đáng tin cậy, nhưng sau lưng lại làm toàn chuyện xấu.

Cách đây một tháng, hắn bị một đám cậu ấm của một trường quý tộc Cris đánh lầm vì tội giành gấu của người ta. Khi sự thật được làm rõ, đám cậu ấm đó sợ đến mức quỳ lại van xin.

Trước mặt nhiều người thì Hoắc Khiêm giống như thánh nhân, nói bỏ qua tất cả. Nhưng vừa xoay lưng đã sai thủ hạ đánh người ta đến nhập viện, gãy mấy cái xương sườn, có kẻ còn tàn phế.

"Khiêm! Cháu không thể nói vậy được, lần này nó bỏ thuốc cho mấy đứa, lần sau biết nó còn gây ra chuyện động trời gì" Lữ Trị lên tiếng.

"Phi! cháu nói gì đi chứ, sao cứ im lặng" Lữ Trị quay sang nhìn Hoắc Phi.

"Dù sao con cũng không bị thiệt thòi gì, mọi người muốn giải quyết nó thế nào cũng được, con không ý kiến"

Nếu Hoắc Khiêm là ngụy quân tử thì Hoắc Phi chính là ác ma. Hắn sở hữu vẽ đẹp thánh thiện như thiên sứ, da trắng, môi hồng, long lanh hơn cả con gái. Nhưng hành động và lời nói của hắn thì cầm thú vô phương chữa trị.

Ba tháng trước, Hoắc phu nhân đi chùa lễ Phật, Hoắc Phi và các cậu ấm cũng đi theo cho vui, vô tình nhắm trúng một tiểu ni cô xinh đẹp. Bọn họ còn đánh cược, xem ai sẽ là người đầu tiên phá cái màng mỏng đó của tiểu ni cô. Người thắng cuộc là Hoắc Phi, sau khi chơi chán còn hào phóng tặng cho đám chiến hữu của mình, một ni cô thiện lương được hắn "đào tạo" chưa tới hai tháng, đã trở nên dâm đãng phóng túng.

"con đi xuống lầu trước, mọi người cứ từ từ nói " Hoắc Luật không vui, nhấc người khỏi ghế.

Hoắc Luật không giống như Hoắc Phi và Hoắc Khiêm, hai tên kia còn có chút thân thiện giả tạo, Hoắc Luật thì không. Trên gương mặt tuấn mỹ luôn là tà khí chết người, hắn tàn ác, quyết đoán và lạnh lùng nhất trong ba anh em, người mà ai cũng không muốn trở thành kẻ địch. Hoắc Luật có một con ngựa tên là Thần Phong, theo hắn hơn mười năm. Thần Phong là mã thần bách chiến, thắng vô số trận đua.

Nhưng hai tháng trước, Thần Phong bị thương trong một trận đua ngựa, bác sĩ nói chân của nó sẽ tàn phế, cũng không thể tham gia thi đấu được nữa.

"PẰNG..!!!!" 5 phút sau thì một tiếng nổ vang trời, Thần Phong đã chết dưới cây súng của Hoắc Luật.

Kết luận cuối cùng, cả ba anh em họ Hoắc đều là cực phẩm trong bại hoại.

Bọn họ xấu xa như vậy, thì dì ruột của họ cũng không phải dạng vừa, đặc biệt là miệng lưỡi, có tính cống kích hơn cả đại bác.

" Lão gia, chị cả.. ba đứa nó còn nhỏ không hiểu chuyện nên mới dễ dàng cho qua... lần này nó bỏ thuốc, lần sau có thể là độc dược"

Lữ Trị dùng lời cay độc mạc xác Dục Uyển, vẫn chưa đủ. Bà ta dừng lại nhìn người phụ nữ đang ngồi bên cạnh Hoắc Nghị và Lữ Tranh.

"Nó độc ác, lại lẳng lơ giống hệt với người nào đó, không biết có phải là di truyền không... hai người phải trừng trị nó thật nặng, nếu không mọi người sẽ bị nó hại chết"

" Lão gia, chị cả ! Dục Uyển dù có hơi ngang bướng, nhưng không phải là đứa có lòng dạ độc ác, hai người hãy bỏ qua cho nó lần này"

Người phụ nữ vừa lên tiếng nói giúp cho Dục Uyển, có một khuôn mặt xinh xắn, dáng người nhỏ nhắn, nhìn cứ như là chị gái của Dục Uyển nhưng thật ra đã gần bốn mươi.

Tiêu Tường, bà ba của Hoắc chủ tịch, cũng chính là mẹ ruột của Dục Uyển.

Cha của Dục Uyển là trợ lý kiêm vệ sĩ của Hoắc Nghị, từ nhỏ hai người đã lớn lên bên nhau. Mười hai năm trước, vì cứu vợ chồng Hoắc Nghị mà mất mạng, để lại vợ trẻ con thơ không người chăm sóc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!