Dục Uyển hả hê quay trở lại vũ hội, sau đêm nay cô sẽ có một cuốn phim JAV hay hơn phiên bản thật, đưa cho tất cả tòa soạn trong Thành Phố. Khi đó Lý Nhã sẽ không còn mặt mũi nào ở bên cạnh anh Tổ.
Mãi say sưa với ly rượu trong tay Dục Uyển không biết kiếp nạn của mình sắp ập đến. Bạch Ngạn Tổ dẫn theo mười mấy người của Bạch bang, người nào cũng là sát thủ cấp cao, họ đi thẳng lên lầu. Khuôn mặt của hắn lúc này rất lãnh huyết, như muốn ăn tươi nuốt sống hết tất người trên thế giới.
"Tổ! anh tới rồi sao"
Dục Uyển vừa bước tới thì Bạch Ngạn Tổ đã nắm lấy cổ tay lôi đi, hắn đẩy cô vào một căn phòng.
" Ầm..m..!!!"
Cửa đóng sập lại, hắn ném Dục Uyển xuống đất, đôi mắt hắn đỏ ngầu vì tức giận, khuôn mặt như ác ma không còn là một Bạch thiếu lịch lãm phong độ như mọi ngày.
"Nói mau... Lý Nhã đang ở đâu" Hắn bóp chặt lấy cổ Dục Uyển, lớn tiếng hét lên.
Chẳng lẽ hắn đã phát hiện rồi, Dục Uyển sợ hãi tránh đi ánh mắt của hắn.
"anh nói gì em không hiểu"
"Chát...t. tt!!" Dục Uyển vừa nói xong thì một cái tát đã in thẳng xuống mặt cô.
" Cô còn nói không hiểu sao, Lý Nhã đã mất tích"
"Tổ! anh bị làm sao vậy... người hầu của anh mất tích liên quan gì em chứ, có khi cô ta đang ở đâu đó cùng đàn ông, sau khi vui vẻ xong thì tự động quay về, anh không phải làm loạn lên như vậy "
"Chát...t..!!!" Bạt tay thứ hai gián xuống.
"camera của Bạch gia đã ghi hình được Nhã bước lên xe của cô.. tới giờ vẫn chưa thấy trở về, thật ra cô đã đưa Nhã đi đâu... nói mau nếu không tôi giết chết cô"
Chết tiệt, tại sao mình lại quên mất trước cửa Bạch gia luôn có camera giám sát. Không thể chối cãi được nữa nên ả đành thừa nhận, như ngu dại gì mà nói ra sự thật.
"Phải! lúc đầu là Nhã nhờ em chở đi mua chút đồ, nhưng chưa tới nơi thì cô ấy đã muốn xuống xe.... em thật không biết cô ta đã đi đâu, anh hãy tin em"
Bạch Ngạn Tổ lại nhếch miệng cười:
"Bạch gia không có tài xế sao, mà Nhã phải nhờ cô chở đi.... còn muốn lừa gạt tôi"
"Chát...t..t..!!!"
Một bạt tay thứ ba tát xuống mặt của Dục Uyển, cái tát này rất mạnh khiến cô té đập đầu vào bàn đến bất tỉnh nhân sự.
"Thiếu gia! cô ta ngất xỉu rồi" Thủ hạ của Bạch Ngạn Tổ lên tiếng.
"Dục Uyển! Cô nghĩ tôi sẽ dễ dàng cho qua như vậy sao"
Bạch Ngạn Tổ lấy trong túi áo ra mấy viên thuốc kích dục, hắn bước tới nhét hết vào miệng của Dục Uyển, rồi cầm một ly nước lên, chuẩn bị hất vào mặt cô thì ...
" bộp..p..!!!"
Hi Chi đang đọc ở khúc gây cấn nhất thì quyển tiểu thuyết "Ái Dục" bị người giựt khỏi tay, cô bất mãn hét toán lên."Dục Uyển! bà làm gì vậy, đang đến lúc gây cấn nhất... trả quyển tiểu thuyết lại cho tôi"
Người tên Dục Uyển xoay người lại.
"Chị hai à ! Chị nhìn đồng hồ đi...1h rồi, sáng mai chị có muốn cho tôi đi học không đây" Dục Uyển nhét quyển tiểu thuyết xuống gối nằm, rồi với tay tắt luôn cây đèn ngủ.
"bụp...p..!!"
Dù gì thì ngày mai cô làm ca tối có cả buổi sáng để đọc tiểu thuyết.
"được rồi! tôi không đọc nữa, nhưng bà phải trả quyển tiểu thuyết cho tôi, quyển tiểu thuyết đó là tôi mượn của người ta, nó rất quý không thể làm nhăn hay làm rách được" Hi Chi từ phía sau thủ thỉ bên tai Dục Uyển.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!