Chương 105: (Vô Đề)

Cũng có nghĩa là, vì thị trấn Liễu Giang cách xa khu trung tâm thành phố nên Quán ăn vặt nhà họ Lâm nhận ít tiệc kinh doanh hơn, hầu hết vẫn là bữa tối liên hoan gia đình.

Buổi sáng đến thị trấn Liễu Giang đi dạo một vòng, câu cá trên sông Liễu Giang, hoặc dắt con lên núi bắt gà vịt, vào nông trường hái rau củ quả, chờ đến trưa ăn cơm xong mang đi. Buổi chiều lái xe trở về thành phố, còn có thể ở nhà nghỉ ngơi một chút. Lịch trình trong ngày khá thoải mái, cơ thể không mệt mỏi, chơi bời vui vẻ.

Quán ăn vặt nhà họ Lâm mở cửa đến ngày hai mươi hai tháng chạp là đóng cửa, mãi đến ngày mười lăm tháng giêng mới mở lại.

Các thực khách oán niệm không thôi, vốn tưởng có thể đưa cả nhà đi ăn ngon vào dịp nghỉ Tết xuân, kết quả người ta lại đóng cửa.

Ha ha ha, tự làm chủ bản thân thật tốt.

Sáng sớm ngày hai mươi ba tháng chạp, người nhà họ Lâm chuẩn bị chu đáo, đến miếu Táo quân thắp hương, tiễn Táo quân lên trời.

Ngay cả Tô Viễn Thần cũng bị gọi đến từ hôm qua.

Hôm nay là ngày lễ lớn của miếu Táo quân, trụ trì đã dậy từ năm giờ sáng để quét dọn chính điện và chờ người nhà họ Lâm đến.

Lúc ra ngoài, bà Táo vốn không thích bị người khác ôm đã nhảy vào vòng tay của Tô Viễn Thần.

"A, cho tao bế à."

"Meo~"

Mèo con dụi dụi cằm anh ấy, khiến Tô Viễn Thần sướng đến phát điên.

"Bình thường con mèo này ăn nhiều thế mà không béo lên nhỉ?"

"Đây là giống mèo không lớn à?"

"Nhìn không giống lắm."

Cả nhà vừa đi vừa trò chuyện, đến miếu Táo quân đã thấy trụ trì đang đứng ở cổng chờ bọn họ.

Lúc thắp hương, Lâm Hoài Hạ chợt nhận thấy mèo con nhảy lên chân tượng Táo quân, dịu dàng nhìn bọn họ.

"Ta đi đây, mọi người ở lại tốt nhé."

Một vầng sáng trắng nõn bay ra khỏi cơ thể mèo con, nhập vào trong bức tượng.

Lâm Hoài Hạ nắm tay Tô Viễn Thần đứng bên cạnh: "Vừa rồi anh có nghe thấy gì không?"

"Nghe thấy gì?"

Lời nói nghẹn lại trong cổ họng, cô không thể nói nên lời.

Anh cả và anh ba ngồi xổm ở đó đốt tiền giấy.

"Miếu Táo quân này có ông Táo, cũng có bà Táo, bọn họ là một gia đình à?"

"Chắc thế?"

"Tên bọn họ là gì?"

"Ông Táo thì anh không biết, bà Táo hình như tên là Cao Lan Anh?"

"Không phải là họ Vương à?"

"Không biết, truyền thuyết nhiều lắm, em đi hỏi trụ trì xem sao?"

Hina

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!