Chương 9: (Vô Đề)

Chớp mắt đã đến ngày cuối cùng của kì huấn luyện quân sự mười bốn ngày.

Toàn thể sinh viên đại học năm một vừa thấp thỏm vừa hưng phấn.

Thấp thỏm vì bọn họ sắp phải thể hiện thành quả huấn luyện trong mười mấy ngày này.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Hưng phấn là vì cuộc sống như ở địa ngục hơn mười mấy ngày đã sắp đến hồi kết, cuối cùng có thể về nhà thoải mái ngủ một giấc từ sáng đến tối.

Toàn bộ quá trình của hội diễn có thứ tự rõ ràng, sau khi lãnh đạo phát biểu xong, dẫn chương trình hô một tiếng: "Mời toàn thể thầy giáo và học sinh bước sang trái! Hát quốc ca, thượng cờ!"

Một đội gồm hơn hai mươi bạn nam với tư thế nghiêm trang bước lên.

Bước đi đồng đều, mỗi một bước nâng chân đều cùng một độ cao, tay vung lên thành một đường vòng cung.

Có ba người đi phía trước, hai người bên cạnh thì Bảo Bảo đã nghe Hồ San San nói qua.

Hình như là học bá lớp 11/2.

Một người đeo kính, trông rất nhã nhặn, một người có vóc dáng vạm vỡ, ngỡ như là huấn luyện viên thể hình.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Còn người ở giữa đang nâng quốc kỳ là Ninh Khải Triết.

Gương mặt cậu trầm tĩnh, sống lưng thẳng tắp, giống như một con dao thép sắc bén đang tiến về phía trước.

Đứng trong hàng ngũ, Bảo Bảo nghe được rất nhiều tiếng xì xào truyền đến từ xung quanh.

Không chỉ có các bạn nữ, thậm chí còn có một số bạn nam đều thốt lên "đẹp trai quá", "khá bảnh đấy", "có hơi chói lóa"…

Bảo Bảo cười nhẹ, ánh mắt phóng về phía trước, đội diễu hành nhiều kiểu bọn cô có lẽ là đội thoải mái nhất.

Bình thường lúc người khác nghỉ ngơi, bọn cô lại luyện tập, còn khi người khác luyện tập, bọn cô lại nghỉ ngơi.

Trông thầy Đường to con thế kia thôi, chứ su nghĩ thì rất tinh tế và chu đáo.

Chỉ cần nắng to, thầy ấy chắc chắn cho bọn cô nghỉ ngơi, tận dụng các bóng râm mát mẻ, không để bọn cô bị cháy nắng.

Nhưng còn chỗ huấn luyện của lớp quốc kỳ mà bọn cô có thể nhìn thấy được thì  không như vậy.

Lúc người khác nghỉ ngơi, bọn họ luyện tập, khi người khác luyện tập, bọn họ vẫn phải luyện tập.

Bảo Bảo đã chứng kiến phương pháp huấn luyện những cờ thủ của thầy giáo lớp quốc kỳ vô nhân đạo như thế nào.

Giữa hai thân cây được buộc một sợi dây, nó được kéo căng, tất cả mọi người đứng thành một hàng, nâng chân và siết chặt bàn chân.

Mặt bàn chân chạm nhẹ sợi dây, giữ tư thế chân ngỗng này khoảng 30 phút.

Tư thế này nhìn thì dễ, nhưng để duy trì thì vô cùng khó khăn.

Thường thì những người không qua huấn luyện thì chỉ vài phút đã loạng choạng không vững.

Kiên trì khoảng 10 phút, mồ hôi đã chảy ướt lưng.

Qua hai mươi phút không chỉ có cơ bắp siết chặt, mà ngay cả cơ mặt cũng bắt đầu co giật.

Lúc đó đội diễu hành đang nghỉ ngơi, cô và San San đang ngồi trên bậc thang dưới mái hiên, tay nắm tay trợn mắt nhìn một màn này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!