Bảo Bảo không biết làm sao mình có thể ra khỏi phòng y tế.
Không biết buổi chiều mình đã trải qua như thế nào.
Càng không biết làm thế nào mà cô không bị nghẹn khi một mực cắm mặt ăn cơm trong bữa tối.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Tóm lại, bây giờ cô đang cuộn mình trong chăn bông, trong lòng rối như tơ vò.
Trong đầu toàn bộ là ánh mắt nhẹ nhàng nhìn cô trong ngày huấn luyện đầu tiên, cùng với lời nói vào trưa hôm nay của cậu ấy.
"Lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, hình như cậu cũng nhìn tôi như vậy."
"Aaaaaaaaaa…" Mất mặt quá đi.
Sau này làm sao chạm mặt đây chứ?!
"Bảo Bảo à, chúng ta đã là học sinh cấp ba rồi, phải dũng cảm đối mặt với thế giới thảm khốc này, cậu nói phải không?"
Giọng nói của Hồ San San vô cùng hả hê, truyền đến từ bên ngoài chăn.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Bàn tay nhỏ từ từ kéo chăn xuống một chút, lộ ra đôi mắt đen láy.
Cô nhìn thấy San San không biết đã trèo lên từ lúc nào, nằm bên cạnh cô, một tay chống đầu, ánh mắt có chút không trong sáng.
"Lúc đó tôi còn nghĩ, cô gái này khá đáng yêu, muốn nhìn lại không dám nhìn, và còn có vẻ rất sợ tôi."
Hồ San San kể lại một cách cường điệu.
"HỒ SAN SAN!"
Chân nhỏ vùng vẫy trong chăn, mặt Bảo Bảo đỏ bừng, nói cứ như khóc.
Thế mà cô ấy còn có thể mang nguyên văn lời nói của Ninh Khải Triết ra để trêu chọc cô, bộ không thấy cái vẻ không dám gặp ai của cô sao?
"Phụt…" Hồ San San thực sự không kìm được, cười khoái trá.
Đến khi cảm thấy cô cười đến mức sắp chọc giận Bảo Bảo mới chịu miễn cưỡng dừng lại.
"Cục cưng, tớ nói thật đấy, mỹ thiếu nam nhìn trúng cậu rồi."
Hồ San San thu lại vẻ không nghiêm túc, một tay kéo Bảo Bảo, ôm chặt vào lòng.
"Cậu đủ chưa, tơ đã đủ khó xử rồi, cậu còn lấy tớ ra đùa cợt!" Sắp khóc đến nơi rồi.
"Ai chọc cậu chứ? Tớ nói thật đấy! Hôm nay cậu ấy nói ra được lời như thế, chứng tỏ đã để ý cậu từ ngày đầu tiên rồi."
"Đó cũng không phải là thích!" Gần như là rống lên.
"Không thích thì mắc mớ gì cậu ấy đối xử tốt với cậu như vậy? Ăn no rửng mỡ hay gì? Tớ nói cho cậu biết, con trai đều rất thực dụng, chắc chắn sẽ không chủ động bắt chuyện với những cô gái mà họ không có hứng thú."
"Hứng thú khác với thích!" Vừa mới tắm xong, giờ cô lại nóng đến sắp đổ mồ hôi hột rồi.
"Cái thứ cứng miệng, đợi lúc cậu ấy tỏ tình, tớ xem cậu làm thế nào!"
"…" Bảo Bảo nhăn mặt, sắp khóc đến nơi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!