Chương 7: (Vô Đề)

Sau khi buổi huấn luyện dã ngoại kết thúc, tất cả mọi người về đến kí túc xá cũng đã hơn 9 giờ sáng

Chỉ thị của thầy giáo là đi ăn sáng trước, đúng 10 giờ tập hợp ở tất cả các chỗ huấn luyện.

Khi Bảo Bảo và Hồ San San đến nhà ăn, vừa liếc mắt đã thấy Ninh Khải Triết đang ăn sáng.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Cậu ấy ngồi một mình, đầu tóc hơi ẩm ướt. Quần áo trên người dường như cũng đã thay, trông có vẻ vô cùng thông thoáng.

Bảo Bảo chọn đồ ăn xong rồi kéo Hồ San San ngồi xuống.

Hồ San San giờ phút này vẫn đang chìm trong trạng thái hồn bay phách lạc.

Mặt như trái mướp đắng, cứ như chẳng có ai có thể khiến cô ấy vui vẻ vậy.

"Cậu về sớm thật đấy." Bảo Bảo ngồi trước Ninh Khải Triết cảm thán.

Đến gần mới nhìn thấy rõ, đầu tóc ướt của Ninh Khải Triết không phải do mồ hôi làm ướt.

Thế nên Bảo Bảo lại ngạc nhiên hỏi: "Cậu tắm rồi sao?"

Ninh Khải Triết gật đầu, cười nói: "Ừ, chạy về nhanh nên có tắm qua, cả người bết bát mồ hôi không thoải mái."

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Bảo Bảo uống sữa đậu nành, mắt chớp chớp.

Nghĩ thầm, chả trách mỗi lần nhìn thấy cậu ấy luôn trong trạng thái rất sảng khoái.

Chứ không phải ướt nhẹp mồ hôi như cũng bạn nam khác.

Bảo Bảo liếc mắt nhìn Hồ San San đang lặng lẽ ăn cơm, chẳng nói chẳng rằng, đến cả một cái nhìn cũng không có.

Đột nhiên nhớ lại, cô hỏi: "Đúng rồi, tình trạng Hứa Văn Thành như thế nào rồi?"

"Cũng khá ổn, hiện tại đã nằm trong phòng y tế rồi."

"Trẹo chân có nghiêm trọng không."

Ninh Khải Triết yên lặng, mí mắt nhếch lên, đôi tròng mắt thâm sâu vô cùng.

Cậu ấy cười hỏi lại: "Cậu rất quan tâm cậu ấy?"

Nụ cười của cậu ấy quá có tính công chiếm, Bảo Bảo nhất thời không thốt nên lời.

Bình thường vào lúc này, Hồ San San đều sẽ ra mặt giúp cô.

Nhưng hôm nay San San chịu đả kích không nhỏ, tạm thời không thể để ý đến cô được mà chỉ yên lặng ăn sáng một mình.

Ánh mắt của Bảo Bảo lơ lửng một hồi, cô cắn chặt ống hút nước đậu nành, không biết nên trả lời câu hỏi này như thế nào.

"Đừng lo, chỉ là bong gân bình thường thôi, nghỉ ngơi một hai ngày là khỏi."

Mí mắt rũ xuống, giọng nói và thái độ của Ninh Khải Triết đều không có gì thay đổi.

Nhưng Bảo Bảo cảm thấy dường như cậu ấy có chút không vui.

"À ừm." Rụt cổ lại, cô quyết định noi theo San San yên lặng ăn sáng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!