Chương 6: (Vô Đề)

Ba ngày sau

5 giờ sáng.

Giữa mùa hè, mặc dù trời vẫn chưa sáng nhưng đã bị bao phủ một tầng oi bức.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Mặt trời dường như sẽ xuất hiện ngay lập tức.

Bảo Bảo ngáp dài, đứng trong hàng ngũ, trong lòng vô cùng mệt mỏi.

Chờ thầy giáo điểm sĩ số xong, tiếp theo đó sẽ bắt đầu buổi huấn luyện dã ngoại tàn khốc.

Nghe nói họ phải đi bộ 17km, dự kiến mất khoảng 4 tiếng đồng hồ.

Tay và chân của Bảo Bảo toàn bộ đều vô lực, miệng mếu máo, chỉ muốn trở về ngủ mà thôi.

"Lát nữa chạy chậm theo hai hàng, bám sát đội ngũ phía trước, đừng để tách đội. Buộc chặt dây giày, ai muốn nghỉ ngơi phải báo cáo trước, rõ chưa?"

Thầy giáo trầm giọng dặn dò bọn họ, giọng điệu so với lúc huấn luyện bình thường đã mềm mỏng đi nhiều.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Có lẽ cũng có thể châm chước cho đám sinh viên mới lớn cũng không lớn, nhỏ cũng không nhỏ này.

Chẳng bao lâu, tiếng còi đã vang lên.

Phía trước có thầy giáo dẫn đội đã bước đi, hai hàng người từ từ rời khỏi cổng trường.

Bảo Bảo nâng đôi chân nặng nề lên, bám theo một cách vô cùng mất tinh thần.

Ước chừng sau mười phút, phía trước bắt đầu chạy chậm.

Thầy giáo của Bảo Bảo hô một tiếng "chạy", tất cả mọi người đều vung vẩy cánh tay bắt đầu chạy.

Trên con phố vắng hoe, họ chạy tạo thành cơn gió mát lành.

Lau mồ hôi trên trán trượt vào cổ áo, chẳng bao lâu người đã tỉnh táo hơn.

Đầu óc Bảo Bảo chợt minh mẫn, tinh thần cũng tốt lên rất nhiều.

Cô nhìn thành phố im lặng dưới bầu trời âm u, trong lòng bỗng trở nên trống trải.

Gần một tiếng sau, đội ngũ đã chuyển từ chạy chậm sang đi bộ chậm.

Con đường chuyển từ đường phố bằng phẳng thành đường đá nhỏ đồng ruộng.

Bảo Bảo không ngờ tới, thì ra nếu xuất phát từ trường và đi quãng đường chưa đến một tiếng sẽ có thể nhìn thấy cảnh sắc như vậy.

Đồng cỏ mênh mông, tiếng ve ồn ã.

Một lớp ánh sáng mỏng manh đã chiếu xuống từ trên bầu trời.

Không khí trong lành, cứ như mùi thơm của trà.

"Báo cáo thầy, dây giày của em bị tuột."

Hồ San không biết đã chạy đến bên Bảo Bảo từ lúc nào hô lớn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!