Chương 57: (Vô Đề)

Có vài học sinh của vốn học ở phòng này đã trở lại.

Bảo Bảo biết cô nên đứng dậy về lớp học của mình, nhưng cô thật sự không còn chút sức lực nào.

Bên cạnh bỗng dưng có tiếng bước chân đến gần, Bảo Bảo nghĩ thầm có phải là học sinh ngồi ở vị trí này đã trở lại không.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Cô đang định bò dậy một cách khó nhọc thì có một bàn tay nhấn cô lại.

Cô bàng hoàng nhìn lên, thấy Ninh Khải Triết đang cúi người giúp cô thu dọn đồ.

"Sao cậu lại đến đây?" Cô chống má hỏi.

Ninh Khải Triết không trả lời, động tác của cậu rất nhanh, thu dọn xong bèn kéo Bảo Bảo dậy.

Cậu đẩy vai cô và nói: "Đi thôi."

Hai người im lặng bước lên tầng, Ninh Khải Triết cầm tất cả mọi thứ.

"Thế nào rồi?" Bảo Bảo cúi đầu nhỏ giọng hỏi.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

"…Tớ không biết." Ninh Khải Triết cũng cúi đầu rồi nhìn cô một lần nữa.

"Ước gì có kết quả ngay bây giờ, nhưng cũng muốn đừng bao giờ có kết quả." Bảo Bảo u sầu.

Có hai bậc thang là lên đến tầng năm, qua thêm một lối rẽ nữa là lớp học.

Bảo Bảo bước lên, nhưng Ninh Khải Triết đã ngăn lại.

Cậu vươn tay giữ cô lại, không đi lên trên nữa.

Hai người cách nhau hai bậc thang, Bảo Bảo quay đầu lại, cúi đầu nhìn cậu hỏi: "Làm sao vậy?"

"Nếu... nếu chúng ta thất bại..." Giọng của cậu đột nhiên kiên định, "Tớ đợi tốt nghiệp."

Ngẩng đầu nhìn cô, cậu lại nói lần nữa: "Tốt nghiệp rồi tớ cũng vẫn muốn ở bên cậu."

Bảo Bảo khựng lại một chút, cười cậu: "Nếu như sau khi tốt nghiệp tớ không thích cậu nữa thì sao?"

Ninh Khải Triết siết chặt bàn tay đang nắm lấy cánh tay cô.

Cậu ngước nhìn cô và nói: "Tớ có thể đuổi cậu một lần thì sẽ có thể đuổi cậu lần thứ hai."

Bảo Bảo cúi người, sáp đến gần cậu, cười hỏi: "Tự tin như vậy ư?"

Ninh Khải Triết nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Bảo Bảo gần trong gang tấc, lặng lẽ nuốt nước bọt.

Trong lòng cậu lẩm bẩm, thật ra cậu cũng không tự tin lắm, thực ra cậu khá sợ Bảo Bảo sẽ không thích cậu nữa.

"Hả?" Bảo Bảo nghiêng đầu, cười vô cùng đáng yêu và mê người.

Khi Ninh Khải Triết nhìn thấy vẻ mặt tinh quái của cô là biết ngay cô lại muốn trêu chọc cậu.

Cậu bóp cằm cô: "Bởi vì cậu sẽ không gặp được ai đẹp trai như tớ."

Với sắc đẹp mê đắm này, cậu không tin cô ấy có thể tìm được người hấp dẫn cô ấy hơn mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!