Phó hiệu trưởng Lưu cúi đầu cười, cũng không biết là bị chọc tức cười hay thế nào.
Lúc bà ta ngẩng đầu lên lại, ánh mắt vẫn sắc bén như cũ: "Vậy ý của anh Bảo đây là muốn dung túng chuyện con gái anh yêu sớm?"
Bà đã nhìn thấy không ít phụ huynh có thái độ phẫn nộ đối với vấn đề yêu sớm của con cái.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Nhưng chưa bao giờ bắt gặp phụ huynh nào đi quở trách giáo viên vì chuyện yêu sớm như Bảo Đông Lương.
Lúc phó hiệu trưởng Lưu nói từ "dung túng", trong lòng Bảo Bảo chợt nhói.
Cô không hy vọng người khác nhìn bố như vậy, đây là lựa chọn của cô và trách nhiệm của cô, cô phải tự mình gánh vác.
"Thưa cô." Bảo Bảo bỗng lên tiếng, tất cả mọi người nhìn về phía cô.
Bao gồm cả đồng chí Bảo Đông Lương chưa kịp trả lời phó hiệu trưởng Lưu.
"Em biết nhà trường phản đối yêu sớm không nằm ngoài ba lý do. Một là sợ chúng em "ăn nhầm trái cấm", hai là sợ chúng em bỏ bê học hành, ba là suy nghĩ đến sự ảnh hưởng với những học sinh khác. Mà gốc rễ vẫn là sợ chúng em không có khả năng tự chủ, lún sâu trong chuyện tình cảm, bỏ dở học hành."
"Cho dù chúng em có hứa hẹn, giáo viên cũng sẽ không yên tâm, cho rằng lời hứa của con nít nhẹ tựa lông hồng, không đủ tin cậy. Để thầy cô tin tưởng, chúng em sẽ viết giấy đảm bảo, chứng minh chúng em có khả năng tự chủ, có thể gánh vác được chuyện tình cảm này."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
"Giấy đảm bảo?"
Phó hiệu trưởng Lưu khẽ hừ một tiếng, cứ như Bảo Bảo đang kể chuyện cười cho bà ta.
"Đúng, giấy đảm bảo. Chúng em bảo đảm điểm thi cuối kì của kỳ này đạt…"
Bảo Bảo khựng lại một giây, cô đang do dự nên chọn thứ hạng nào mới có thể khiến thầy cô giáo bị thuyết phục, hơn nữa để bọn họ dễ dàng vượt qua cửa ải này.
Tuy nhiên, một giây sau, Ninh Khải Triết đã tiếp lời của Bảo Bảo: "Top 10 toàn khối."
Bảo Bảo ngạc nhiên nhìn Ninh Khải Triết, đến cả hai vị phụ huynh và phó hiệu trưởng Lưu đều nhìn qua đó.
Phó hiệu trưởng Lưu cười có chút thích thú: "Ồ?"
Ninh Khải Triết liếc nhìn Bảo Bảo, rồi xoay sang phó hiệu trưởng kiên định nói: "Chúng em đảm bảo điểm thi cuối kì lần này có thể lọt vào top 10, nếu không chúng em lập tức chia tay."
Ninh Dũng Tiên ngẩng đầu nhìn con trai, ánh mắt như thể không quen biết.
Nhìn mãi một hồi lâu, ông đã mỉm cười, cảm giác thoáng chốc con trai đã trưởng thành hơn một chút.
Ông lại quay đầu nhìn Bảo Bảo, cô bé này rất được, thật ấm ức cho cô bé khi phải sánh đôi với thằng nhóc thối nhà ông.
Từ lúc Bảo Đông Lương vào cửa đến giờ chưa hề nhìn chính diện Ninh Khải Triết lần nào.
Bây giờ thấy thế, cảm giác cũng không phải quá chướng mắt như trong tưởng tượng.
Nhưng vẫn không thể nhìn lâu, nhìn lâu lại muốn táng cho mấy cái, ông bèn thu lại ánh nhìn ngay lập tức.
Bảo Bảo không ngờ cậu ấy lớn mật như vậy, phải biết rằng cậu ấy đã không thực hiện được ước định tiến bộ mười bậc của họ vào học kỳ trước.
Nhưng sự táo bạo của cậu khiến cô cảm thấy rất vui mừng và an tâm, khiến cô cảm thấy mình không chọn sai người.
Mặc dù top 10 toàn khối có hơi khó, thứ hạng càng cao, muốn tiến bộ sẽ càng khó nhằn.
Nhưng bọn họ vẫn còn một học kỳ, sẽ luôn có cách thôi, cho dù có liều mạng cũng phải làm được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!