Sau khi mọi người dùng xong bữa tối bèn tản đi.
Vì bảy giờ rưỡi tối sẽ tổ chức tiệc liên hoan.
Tất cả học sinh năm nhất sẽ theo đơn vị lớp học lạp ca* ở sân tập.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
* là một hình thức giải trí mà hai đơn vị chiến đấu khác nhau trong nội bộ quân giải phóng nhân dân Trung Quốc thì tài ca hát với nhau, thông thường được tiến hành bằng cách hát tập thể.
Sau đó mới bắt đầu so tài lạp ca giữa các lớp với nhau.
Sau khi Bảo Bảo về kí túc tắm rửa, giặt giũ phơi quần áo xong xuôi…
Cô đi đến ban công lau tóc ướt, liếc mắt đã nhìn thấy Ninh Khải Triết trên sân tập.
Bây giờ cô đã không còn sợ sệt Ninh Khải Triết nữa, mỗi lần nói chuyện với cậu ấy đều cảm thấy rất đỗi thoải mái tự nhiên.
Khoảng cách có hơi xa, ngay cả thị lực 5.2 của Bảo Bảo cũng chỉ có thể nhận ra dáng người thẳng tắp đó là Ninh Khải Triết.
Dường như là đang tập bước chân ngỗng.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Không thể nhìn rõ biểu cảm trên mặt của cậu ấy, cũng không nhìn rõ được có phải cậu ấy đổ nhiều mồ hôi không.
Chỉ là Bảo Bảo nghĩ không ra tại sao cậu ấy lại cố gắng như vậy.
Chẳng giống hình tượng đầu gấu học đường chút nào.
Bảo Bảo chống quai hàm, ngóng nhìn hình bóng của người đang nỗ lực ở đằng xa đến si ngốc.
"Xem gì đấy? Chăm chú như vậy?"
Hồ San San vỗ vai Bảo Bảo, nhìn theo hướng cô nhìn.
Mắt nhướn lên, xem một lúc mới nhận ra: "Đó không phải Ninh Khải Triết sao? Cậu ấy đang làm gì thế?"
"Hình như đang tập bước chân ngỗng."
"Unbelievable."
Bảo Bảo gật gật đầu: "Có lẽ cậu ấy cũng không phải là người không có chí cầu tiến."
Hồ San San nghe thế, quay lại cười hớn hở: "Động lòng rồi?"
"Làm gì có, cậu cũng biết là tớ sẽ không yêu sớm mà."
"Thế giới không gì là tuyệt đối mà, ngộ nhỡ mà rung động rồi thì cũng đừng dùng mấy cái quy củ đó ràng buộc bản thân nhé."
Hồ San San đặt cánh tay trắng nõn lên vai của Bảo Bảo như chị lớn
"Nếu tớ rung động thật, cậu nỡ sao?" Bảo Bảo quay đầu, hết cái cằm nhỏ nhắn lên.
Cười cũng thật xảo trá.
Mắt Hồ San San rũ xuống, tựa đầu lên đỉnh đầu của Bảo Bảo một cách đáng thương.
"Đúng thật là không nỡ, sau này trường thành rồi, cậu kết hôn trở thành vợ của người khác, tớ nhất định sẽ khóc một ngày."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!