Chương 49: (Vô Đề)

"Khải Triết, xin lỗi…"

Trương Chí Thần thận trọng muốn kéo góc áo của Ninh Khải Triết.

Nhưng lại bị Ninh Khải Triết đánh cho một cái, sắc mặt dữ tợn thật đáng sợ.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Bọn họ đang đi về phía ao, bà dẫn bọn họ đi câu cá.

Tối hôm qua cậu ngủ quá ngon, mơ thấy đùi gà bèn cắn một miếng.

Ai mà ngờ bị đánh tơi bời tỉnh dậy mới phát hiện, cái cậu cắn là Ninh Khải Triết.

Hai dấu răng in hằn trên khuôn mặt trắng trẻo tuấn tú đó quả thật rất mờ ám.

Trương Chí Thần chột dạ sờ mũi, lùi về sau hai bước.

Muốn tìm kiếm sự giúp đỡ của tiểu thục nữ Bảo Bảo ở phía sau.

"Tiểu thục nữ…"

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Bảo Bảo nhịn cười, nghẹn ngào thốt ra bốn chữ: "Tớ cũng hết cách."

"Muốn Ninh Khải Triết bớt giận đúng không?" Hồ San San lên tiếng.

Mập mạp Trương Chí Thần gật đầu liến thoắng.

"Có một cách, nhưng cần có một người hy sinh."

"Cách gì? Chị San, chị nhanh nói đi!"

"Cách đó chính là để một người khác cắn Ninh Khải Triết."

"... Thế có phải hại người đó không?" Trương Chí Thần ủ rũ.

Cậu xoa xoa cánh tay, hôm qua bị Khải Triết đánh nhừ thịt.

"Nhưng có một người cắn mà Ninh Khải Triết sẽ không tức giận đó."

Giọng của Hồ San San cao vút, cười gian xảo.

Trương Chí Thần gãi đầu suy nghĩ một lát, ai mà có mặt mũi ghê vậy.

Cắn Khải Triết mà cậu ấy vẫn không giận hả?

"Hồ San San!" Bảo Bảo đỏ mặt hét lên.

Trương Chí Thần phản ứng chậm nửa nhịp: "Chị San cũng..." khựng lại, cậu đã hiểu ra rồi, "Đúng thế, nếu như Bảo Bảo cắn Khải Triết, nhất định cậu ấy rất vui, tuyệt đối sẽ không tức giận nữa!"

"Đúng thế, vậy chúng ta có cần...?"

Hồ San San kéo dài âm cuối, mùi âm mưu nồng đượm.

Bảo Bảo nhân lúc hai tên này chưa ủ mưu xong chạy mất dép ngay lập tức.

"Cục cưng ngoan, đừng chạy chứ, cậu không đi cùng tớ lát nữa ư."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!