Chương 46: (Vô Đề)

Thứ ba.

Sau giờ học buổi ngày, Bảo Bảo được đón đi bệnh viện tiêm.

Bảo Đông Lương ôm laptop xem cập nhật ngày hôm nay.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Còn Bảo Bảo vừa truyền nước, vừa xem điện thoại.

Bỗng điện thoại rung lên kịch liệt.

Bảo Bảo thấy thông báo Weixin chợt chột dạ liếc nhìn bố bên cạnh.

Sau đó cô giả bộ uể oải dựa ra sau, nâng điện thoại lên.

[Truyền nước xong có đến học tiết tự học không?] Ninh Khải Triết.

Bảo Bảo thấy nhàm chán nên chọc cậu: [Không đến nữa, bố chở tớ về nhà, sáng mai về trường.]

Vài giây trôi qua nhưng vẫn không có tin nhắn trả lời của Ninh Khải Triết.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Bảo Bảo nhìn chằm chằm giao diện trò chuyện.

Sau vài giây nữa cậu mới trả lời : [Đến đi, còn nhiều bài tập phải làm lắm.]

[Tớ làm xong hết rồi.] Bảo Bảo cười.

Bên trên hiển thị đối phương đang soạn tin nhắn.

Bảo Bảo cắn môi nhịn cười.

[Thế... thế cậu đến độc thúc tớ làm bài tập đi.]

[Làm bài tập còn phải đốc thúc?]

Hình như giọng điệu có chút nguy hiểm, Ninh Khải Triết suy nghĩ một lát.

Cậu nhíu mày cắn răng trả lời: [Tớ nhớ cậu.]

Bảo Bảo bật cười, hoàn toàn quên mất bố đang ngồi cạnh.

Bảo Đông Lương đang viết đến nhân vật phụ nào đó trong truyện mắc phải bệnh nặng.

Nghe tiếng cười, ông quay đầu thấy con gái đang nhìn điện thoại cười ngô nghê.

"Cục cưng đang xem cái gì buồn cười vậy?"

"Vâng?" Bảo Bảo khựng lại một lát, định thần lại, "Không có gì ạ, chỉ là câu chọc cười thôi."

Bảo Đông lương thấy hứng thú ngả người ra sau.

"Để bố xem xem, biết đâu lại có cảm hứng."

Bảo Bảo thu điện thoại lại, không cho xem: "Bố còn cần cảm hứng làm gì? Ngày nào tốc độ tay cũng không theo kịp não của bố nữa là."

Bảo Đông Lương khá tự hào khi được con gái khen.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!