"Cậu nghĩ đi, trước kia đều là cậu ấy thích cậu, cũng không biết chắc rằng cậu thích cậu ấy bao nhiêu, tất nhiên cậu ấy phải giả vờ ngoan một chút, không thể làm cho cậu hối hận đó. Bây giờ cậu ấy nhận ra cậu tin tưởng cậu ấy , thích cậu ấy như thế, tất nhiên không có gì phải sợ nữa."
Bảo Bảo ngước mắt nhìn phía trước, hình như rất hợp lý.
Trong lòng cô thầm kêu hỏng bét, bĩu môi không vui.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Một lát sau, đột nhiên cô lại hỏi: "San San, ngày mai cậu có rảnh không?"
"Ừm rảnh, muốn dạo phố hả?"
"Không phải, tớ muốn thảo luận chút chuyện."
Hồ San San ngẩng đầu nhìn cô: "Chuyện gì thế?"
"Ngày mai nói, tớ còn gọi cả Hồng Thế và Trương Chí Thần bọn họ nữa."
Hồ San San nhướn mày, có liên quan đến Ninh Khải Triết hay sao nhỉ?
Nghĩ thế, Hồ San San mỉm cười.
Trong lòng cô nghĩ, lần này quả thật Ninh Khải Triết không cần sợ gì nữa rồi.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Trong tim Bảo Bảo đã có chỗ dành cho cậu ấy.
Ninh Khải Triết về nhà, ăn cơm xong liền về thẳng phòng.
8 giờ hơn, Từ Đường Duy bê một đĩa hoa quả lên.
Bà gõ cửa, nghe con trai nói vào đi.
Bà mới đẩy cửa đi vào.
Vừa vào bà đã thấy con trai bà đang cúi đầu chăm chỉ làm bài.
Từ Đường Duy cũng cảm nhận được chút sự thay đổi của con trai.
Trước kia, Khải Triết học cứ như đang theo đuổi một thứ gì đó, trên người nó luôn có cảm giác nôn nóng.
Bây giờ lại rất an nhiên, giống như đã có mục tiêu vững vàng, ung dung tiếp cận mục tiêu.
Bà đặt đĩa trái cây bên cạnh ta Ninh Khải Triết.
"Đừng chăm chăm học như vậy, nghỉ ngơi một lát đi, ăn chút trái cây."
"Vâng." Cậu dừng bút, ăn một quả dâu, xoay người, "Mẹ có chuyện gì ư?"
"Ừ…" Từ Đường Duy do dự một lát, hơn nữa còn cười gượng.
"Không có gì, con ăn đi, mẹ ra ngoài trước."
"Vâng ạ."
Ninh Khải Triết vừa ăn vừa nhìn tiễn mẹ ra ngoài.
Cậu nhìn cửa một lát, nghiêng đầu cảm thấy lạ, cứ thấy mẹ muốn nói gì đó.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!