Chương 43: (Vô Đề)

[Mấy tên đó đã bắt được Hồng Thế, Ninh Khải Triết không thể ngồi nhìn, cậu ấy cũng không còn cách nào khác mà.]

Thời gian Bảo Bảo nhìn dòng chữ này có hơi dài, một lúc sau cô mới cầm bút viết: [Tớ biết.]

[Vẫn còn giận ư?] Hồ San San trả lời rất nhanh.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Bảo Bảo cầm bút do dự một lúc, rốt cuộc vẫn viết một hàng chữ: [Tớ không giận.]

[Thế thì tại sao? Tớ chưa từng thấy cậu như vậy bao giờ.]

Không phải thờ ơ, mà là có chút khép kín

Giống như dáng vẻ loại bỏ hết tất cả tạp niệm để học hành vậy.

Nhưng lại không hoàn toàn như thế, cục cưng bây giờ cho cô cảm giác rất bối rối.

[Tớ chỉ đang nghĩ] Đầu bút dừng lại.

Bảo Bảo khựng lại, sau đó gạch đi chữ "tớ chỉ đang nghĩ" trước đó.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Viết lại: [Không sao, làm bài tập thôi.]

"…" Hồ San San.

Làm bài tập gì chứ, cô có cầm bài tập đến đâu.

Hồ San San xé một tờ giấy nháp của Bảo Bảo, bắt đầu cặm cụi vẽ vời.

Mười phút sau lại đưa giấy nháp đến tay Bảo Bảo.

Hồ San San đẩy Bảo Bảo, rồi lại dùng bút chỉ vào tờ giấy.

Bảo Bao cúi đầu xem.

Trên bức vẽ đó làm một con Husky đang ngồi, ánh mắt đáng thương vô tội, bên cạnh là một cô bé đang cầm roi.

Trên đầu Husky có một mũi tên, đoạn cuối mũi tên viết ba chữ "Ninh Khải Triết".

Trên đầu cô bé cũng có một mũi tên, cuối mũi tên viết hai chữ "Bảo Bảo".

Sau đó có mỗi ô bong bóng bên cạnh Husky và cô bé.

"Ngồi xuống!" Cô bé.

"Gâu gâu!" Husky.

Bảo Bảo thấy thế không nhịn được cười, đặc biệt là ánh mắt đó quá đỗi truyền cảm.

Cô nhớ đến buổi tối hôm lễ giáng sinh, Ninh Khải Triết ngoan ngoãn ngồi trên băng ghế dài, ánh mắt cậu ấy cũng y như vậy.

Vô tội, đáng thương, ngoan ngoãn, và còn ẩn chứa sự vui mừng nịnh nọt.

Hồ San San thấy Bảo Bảo cười rồi, lập tức viết lên giấy nháp: [Thế nào? Truyền thần lắm đúng không?]

Bảo Bảo mím môi, nhịn cười gật đầu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!